Thơ

Sang đông

Thả câu lục bát giữa dòng
Gặp nhau trời đã sang đông mất rồi
Sợi tơ lơ lửng giữa trời
Bỗng đâu rớt xuống buộc tôi với chàng

Uống chung một ánh trăng vàng
Chia đôi sợi nhớ giữa ngàn bao la
Xin đừng bắt chước câu ca
Cành sen quên áo để mà yêu em

Em không còn trẻ còn xoan
Anh lưng lửng dốc ái ân chẳng đầy
Nửa chừng xuân gặp nhau đây
Vầng trăng xe lại một ngày được không ?

Sg 11/9/2026 – Huong Mrs-Le


⇒ Lời ban biên tập:

ĐÁP LỜI SANG ĐÔNG

Cali cũng chớm sang đông
Nghe ai thả một tơ hồng… tới đây
Tơ trời mỏng quá ai hay
Buộc sao cho khéo, kẻo ngày gió lay

Trăng vàng cứ rót cho đầy
Chia chi sợi nhớ bên này bên kia
Sen kia áo để làm gì
Người thương nếu nhớ, cần chi áo người

Xuân xanh gửi lại một thời
Bây giờ mới biết nụ cười đáng yêu
Dốc tình lưng lửng bao nhiêu
Thì ta cứ đứng lưng chiều… ngó nhau

Vầng trăng xin chớ xe mau
Để coi duyên có qua cầu được không
Sài Gòn vừa chớm sang đông
Cali hôm ấy… tơ hồng còn bay.

Lisa La – Cali

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button