Say
Rượu nồng cạn chén đắng cay,
Trút giọt phiền luỵ trả ngày rêu phong.
Có những đêm mây chăng lối cũ và lòng người cuộn sóng bởi những trái ngang nhân thế, ta mới nhận ra: say đôi khi không phải để quên, mà là một cuộc hành trình dũng cảm để tự chữa lành. Rượu trút niềm đau, ngắt dây tình lụy, để rồi qua cặn đắng của chén rượu tàn, ta nhặt lại chút bình yên còn sót lại.
Bài thơ dưới đây là một dòng chảy cảm xúc đi qua đủ mọi tầng bậc của tâm hồn: từ cơn say trốn chạy ưu phiền, gạt bỏ thù hằn thế thái, cho đến thời khắc buông tay đầy thanh thản để đón bình minh mới. Hãy cùng lắng lòng, nhấp một giọt sương rơi và bước vào thế giới nội tâm mênh mông qua từng lời thơ quyến rũ .
SAY
Say trút niềm đau giữa cuộc đời
Hương nồng rót cạn giọt sương rơi
Quên đi dối tráo vương nhân thế
Mộng ảo chìm sâu chốn tuyệt vời.
Say gạt ưu phiền dưới ánh trăng
Gió lùa khe khẽ khói sương giăng
Tan thành mây trắng miền xăm xắp
Thế thái thù hằn chẳng bận lòng.
Say ngắt dây tình trút đắng cay
Nén lòng khép lại chút cuồng quay
Trả về khoảng trống bao hoài niệm
Chén rượu tàn rồi buông cánh tay.
Say lấp tàn tro nỗi nhớ nhung
Thôi chờ duyên thắm kiếp tương phùng
Nhìn dòng nước chảy muôn phương hướng
Xóa vết thương xưa giọt lệ chung.
Say đón bình minh phủ sắc hồng
Sương chiều tan biến bớt mênh mông
Từ đây dứt hết hoài mong cũ
Sống trọn yên bình chốn hư không.
Say tỉnh trần gian dẫu muộn màng
Nắng vàng soi lối bước đường sang
Lòng như nước lặng thôi gợn sóng
Lặng lẽ hành trình chốn thênh thang.
✍🏻3T



