Thơ

Lờ lững

Lờ lững gió, lờ lững mây
Mùa thu lờ lững trên ngày miên du
Bên chiều lờ lững lời ru
Điệu trầm chải tóc thiên thu hững hờ

Thu về rung mấy giọt thơ
Huyền vi ẩn hiện bến bờ như không
Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Trần gian khép mở nghìn trùng mùa sang

Lững lờ nước chảy hai hàng
Nửa theo nhánh cũ, nửa sang lờn vờn
Heo may gió ngược đau lòng
Nam đi, bấc thổi rân rân linh hồn

Ta ngồi lờ lững bâng khuâng
Nghe thu lên giọng núi rừng hoà ca
Con suối trẻ mộng đàn bà
Dòng sông chờ đợi loài hoa tím về

Ta ngồi trong cõi u mê
Mở ra, đóng lại bản lề cũ hoen
Ngồi sắp lại một cái tên
Nửa quen nửa lạ ưu phiền thân ta

Lờ lững nhục thể người-ma
Thiền sư tụng niệm khề khà nắng mưa
Lung linh chiếc bóng ta trưa
Ai cho chiếc áo cũng vừa tháng năm

Lờ lững trời, lờ lững đất
Lờ lững nắng, lờ lững mưa
Ai khiến mùa thu mở mắt
Tiếng chuông rung động vào mùa

Vạn Giã, 16/09/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button