Thơ

Áo tím ngày xưa

Nhớ xưa em mặc tím mơ,
Em đi trong nắng ngẩn ngơ bao người
Ôi! Sao thương quá nụ cười
Môi hồng má thắm dáng người thanh cao.

Mười sáu em đẹp biết bao,
Em chưa trang điểm má đào vẫn duyên
Phấn son chưa phủ môi viền,
Áo bay trong gió lụa mềm tím mơ.

Tôi về dệt mộng làm thơ,
Bài thơ viết dở đâu ngờ mất em.
Tím xưa em đã bỏ quên,
Thì ra em đã khoác lên áo hồng.

Bềnh bồng tím thả trôi sông,
Em đâu có biết nỗi lòng tôi không?
Nhìn em cất bước theo chồng,
Dao không cắt ruột mà lòng thấy đau.

Tôi về chôn kín nỗi sầu
Thầm thì với gió làm bầu bạn thơ
Từ nay thôi hết ước mơ
Còn chi đâu nữa để chờ đợi em .

Thơ: Thưởng Nguyệt Lê.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button