Bà Hai nghĩ gì?

Vừa dắt chiếc xe đạp vô nhà , bà Hai vội vàng rót ly trà uống liền. Ông Ba ngồi xuống vị trí thường ngày của mình, nói :
– Coi xấu ghê chưa ? Không mời tui ly nước .
– Mệt thấy bà cố. Thôi tui không đạp xe thể dục nữa. Ở nhà coi phim vui hơn..
– Muốn cho bà vận động cơ thể mà làm biếng quá.
Bà Hai nói nhỏ :
– Ông đạp sau làm tui nhớ bài hát ” Quay đều , quay đều. Xe đạp ơi ! Đã xa rồi còn đâu . Mối tình thơ thoáng như một giấc mơ..Xe đạp ơi ! Những vất vả ngày ấy cho lòng tôi nhớ thương hoài chẳng nguôi”.
-À! Thì ra đạp xe nhớ người. Còn tui thấy giống như thơ nè. .
Em đạp xe đằng trước .
Anh lủi thủi đạp sau .
Em không dám đạp mau .
Sợ anh chê hấp tấp.
Số gian nan không giàu.
Bà Hai giận :
– Đạp xe nhớ người yêu, còn bị ông chọc quê nữa.Dẹp tiệm.
– Đi bộ hàng ngang thì sợ hàng xóm hiểu lầm .Đi sau thì cự nự ” bộ tui con nít , ông đi sau coi chừng bị té hả? ” Đi trước cũng nói ” đi mau không chờ, theo muốn hụt hơi “..Đúng là cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo .
Bà Hai hạ giọng :
– Nói nhỏ nghe nè.Ông ph.ây cũng vậy..Viết sao cũng bắt bẻ không cho đăng, còn đày ra đảo nữa..
– Bộ bị giam ở đảo hả? Cho đi Phú quốc du lịch luôn.
– Ừ. Hỏng biết thì tìm hiểu đi..
– Nói giỡn chớ tui rành 6 câu nha bà. VIẾT phải biết LÁCH nghen. Giờ nói chiện tình yêu đi.
– Già cúp bình thiếc mà không biết mắc cỡ. Con đàn cháu đống mà trái tim chảy nước.
Ông Ba gật đầu :
– Sến sủa cho dzui chớ không làm hại ai. Bà có đọc tin những chiện giết người vì tình không ?
– Ừ! Trẻ mười tám đôi mươi cũng có ,vài ba chục tuổi cũng có. Giết người ở tù còn bị người đời chê trách. Sao họ dạn quá, đâm chém không nhát tay. Tui lớn nhỏ không dám cắt cổ con vịt, đập đầu con cá. Mới về làm dâu , má chồng kêu mần con cá lóc. Mới đập nhẹ một cái nó quẩy đuôi rớt xuống mương luôn .
– Phải ai cũng như bà , thế giới hòa bình. Mới đây trước cổng công ty ở Bình Dương, ông trên 50 tuổi ghen tức, đâm ông trên 30 tuổi chết ngắc. Rồi cũng vì ghen phóng hỏa đốt 2 người đang ngủ ở nhà trọ.
Bà Hai chợt nhớ :
– Vụ ba con gái lấy xăng đốt mẹ vì không đồng ý chia tài sản. Mẹ và 2 con gái lớn chết hết. Cô thứ ba nhẹ hơn còn điều trị ở bịnh viện. Cô ta sống cũng ân hận dày vò và miệng người đời nguyền rủa đứa con bất hiếu.
– Bà thấy tui hiền ngoan chưa ?.Không dám đụng một sợi tóc của bà.
Bà Hai cười :
– Anh Ba ngoan đi dìa cho em Hai đóng cửa vô buồng coi phim.
– Dìa chớ ở chi. Dìa coi đá banh sướng hơn.
15.12.25



