Thơ
Bia kí cho một thời biển động

Tôi năm tuổi
theo gia đình xuống thuyền.
Đêm rất đen.
Biển rất lớn.
Người lớn khát nước,
trẻ con được dặn im lặng.
Con thuyền chưa ra khỏi hải phận
đã gặp bão.
Sóng như muốn xóa tên
những người chưa kịp có tương lai.
Rồi ánh đèn.
Rồi họng súng.
Con thuyền quay đầu.
Có những chuyến đi
không mất người trên biển
nhưng mất cả một đời
trong ký ức.
Dù sợ hãi,
chúng tôi vẫn xuống thuyền,
chọn một đời khác,
bất chấp.
Chúng tôi lớn lên
mang theo mùi muối,
bóng đêm,
và nỗi sợ
không gọi được thành tên.
Nhìn lại biển xưa, thuyền nhân cúi đầu
biết ơn vì đã được trao cơ hội sống,
để đi trọn một đời khác
bên kia đại dương.
✍️ Lisa La
… viết về những chuyện xa xưa …
Mến gửi tác giả Lê Văn Trước



