Thơ

Bởi vì

Bởi vì còn muốn làm thơ
Còn nghe tim đập, còn chờ nắng lên…
Còn nằm thao thức giữa đêm
Nên tôi chưa phải đi tìm xa xôi

Bởi vì còn nặng nợ đời
Như những viên đá ngậm ngùi lặng im
Những viên đá có linh hồn
Sẽ đi theo tới cuối cùng hiển linh

Bởi vì tôi sẽ một mình
Ra đi như khói u minh lên trời
Bụi tro sẽ bụi tro thôi
Tiếc gì nhân thế, hãy cười mà vui

Ngàn năm trời đất sánh vai
Bão giông nóng lạnh thở dài vẫn chung
Thiên đàng địa ngục bi hùng
Bốn mùa sinh tử khói sương vô thường

Bởi vì chưa đủ yêu thương
Nên con suối phải tìm đường ra sông
Một ngày thấy biển mênh mông
Hồn thơ nở một đoá hồng run run

Trở về bên Mẹ bao dung
Tôi ngồi giữa một bình yên nhẹ nhàng
Bởi vì cuộc sống mong manh
Mà tôi tìm thấy màu xanh vĩnh hằng

Xĩnh Vạn Na, mồng bốn tết lễ tro 10/02/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button