Thơ

Buổi chiều cuối cùng ở Sài Gòn

Dũng Tôn Thọ Dương

Buổi chiều cuối cùng ở Sài Gòn
nhìn dòng người xuôi ngược
tiếng còi xe làm phố phường xao động
tôi ngồi đây, lòng thầm mơ ước
được nói lời giã biệt
yêu dấu, mến thương.

Buổi chiều ở Sài Gòn
nhìn đám mây trắng
lững lờ trôi, vô cảm giữa bầu trời
tôi chờ làm thủ tục xuất viện về Vạn Giã
lòng chợt nghe
xót xa lẫn buồn vui.

Hơn nửa tháng nằm điều trị trong bệnh viện
sửa chữa con tim trĩu nặng, rã rời
hôm nay, mọi sự tạm thời yên ổn
tôi lại trở về quê nhà
sau những ngày thở hụt hơi.

Tôi sẽ nhớ những hành lang màu trắng
những cô điều dưỡng xinh đẹp, tươi cười
những khay cơm bắt buộc trưa chiều & buổi sáng
nước mắm mặn nhàn nhạt
như được hòa cùng nước mắt chơi vơi.

Tôi sẽ nhớ những phút giây bác sĩ thăm khám
đọc bệnh án của mình trong ánh mắt người
ngồi nghe gọi tên mình
đi đo điện tim, siêu âm, xét nghiệm
rồi mấy lần citi
nằm mòn mỏi buồn tênh

Chiều Sài Gòn
đông xuân nên không nóng
vẫn có những ngọn gió thổi vật vờ
chủ nhật, người đi nhà thờ xem lễ đông lắm
giọng nói miền Nam
gợi nhớ một thời xưa.

Sài Gòn, nơi tôi có biết bao kỷ niệm
của một thời tuổi trẻ đã đi qua
của những ngày chinh chiến
tôi về nghỉ phép
sau bao cuộc hành quân trong rừng già.

Tôi từng bước đi trên đường Catinat
đứng soi mặt mình
trong cánh cửa nhà hàng Givral
ôi, nỗi nhớ làm hồn tôi muốn bật khóc
khi nghĩ về ngày
phải buông súng, chịu đầu hàng.

Tôi không biết mình còn trở lại Sài Gòn bao lần nữa
chỉ mong vào để thăm cháu, thăm con
tôi sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe
đừng để lại phải vào bệnh viện
nằm nghe đời mình buồn.

Tạm biệt Sài Gòn
và những người bạn
đã gặp hay chưa kịp gặp …vẫn mến thương
tạm biệt góc phố, những con đường quen lạ
tạm biệt
những tấm lòng và đôi mắt đẹp của Sài Gòn
vẫn còn…

Sài Gòn, 06/01/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button