
Cho Anh chạm vào bờ môi em dịu ngọt
Rồi trăm năm vẫn khao khát nỗi cô đơn
Chạm vào ánh mắt khắc khoải nỗi xuân thì
Bối rối nhìn mình chết chìm vào trong đó!
Chạm vào mái tóc suôn mượt chấm bờ vai
Vội khẽ đếm từng sợi dài muôn trùng nỗi nhớ!
Chạm vào nỗi hoang tưởng sẽ thuộc về mình
Rồi thảnh thốt nhận ra: tất cả là ảo ảnh!
Khi không gian với nghìn lần cách biệt
Và thời gian là khoảng tối nhập nhằng
Chạm vào da thịt em như nỗi nhớ mông lung
Mà ý niệm không từ thưở hồng hoang mông muội!
Chạm vào quá khứ của trái tim thanh khiết
Nghe từng nỗi đau buốt nhói trên phím đàn
Lơ đãng nhìn từng cánh én đưa Xuân sang
Thẫn thờ khi mình cô đơn giữa dòng người đón Tết
Đêm tưởng niệm trắng theo từng suy tưởng
Ngày rất thật! Kéo đêm dài vô tận
Ý niệm thời gian dài theo chuông đổ nhà thờ
Lửa linh hồn bùng cháy theo cái nhìn số phận!
Lời ban biên tập:
Mến gửi anh Chuan Pham
Bấy lâu nay, em vốn quen đọc và cảm nhận những bài tình ca lắng dịu của anh. Nay bất ngờ chuyển giọng, trầm và sắc hơn như chạm vào vùng tối của chính mình.
Bài thơ mang nhịp điệu dồn dập của những lần “chạm” đầy khắc khoải, nhưng càng chạm càng xa, càng khao khát càng nhận ra khoảng cách. Không còn là khúc hát say mê của tình yêu lứa đôi, thi phẩm nghiêng về chiều sâu hiện sinh – nơi thời gian, ký ức và ảo ảnh hòa lẫn trong một không gian nhập nhằng. Cảm xúc vì thế không ủy mị, mà buốt lạnh, tỉnh táo, như ánh lửa linh hồn bùng lên giữa đêm dài cô tịch.
Cho phép em giới thiệu nhé !
SMV cám ơn tác giả.
Lisa La



