Thơ
Chậm

Ta đi…đi chậm vào đôi mắt
Của em ru chiều góc tối cà phê
Đi lấp lánh khung trời xanh một thưở
Đi sương mờ u uẩn ráng hoàng hôn
Ta nhớ…nhớ môi mềm tay ấm
Trời cao nguyên lạnh thấm bước chân đêm
Nhớ gió hú vọng ngày mai cô độc
Nhớ vầng trăng ôm đôi bóng lạc loài
Ta gọi…gọi âm ba biển lặng
Để bình minh rúc rích khúc khải hoàn
Gọi nắng thức nối miền băng hai cực
Gọi chân người trói chầm chậm bên nhau
Ta mơ…mơ lạc phiến đời xa lắc
Chốn thần tiên ngạ quỉ góp cuộc vui
Mơ trăm năm từng khắc của riêng mình
Mơ nhịp đập hòa đôi tim trong suốt
✍️ Phong Nhân (2020)



