Thơ

Chênh vênh Sài Gòn

Dũng Tôn Thọ Dương

Chênh vênh ngọn gió mát Sài gòn
Tôi ngồi nghe lòng mình vấn vương
Những cánh hoa sứ nở tóc trắng
Đêm huyền diệu bí ẩn vô thường

Tôi về áo chiến binh ngày cũ
Vườn khuya một bóng lẻ loi gươm
Có con hạc trắng đứng ủ rủ
Hồn tôi bỗng dưng dậy nỗi buồn

Một góc xưa đã thành phế tích
Tôi mộng mơ gì mấy phù vân
Nghe sương phủ xuống huyền ngôn bích
Hoang vu buốt lạnh giữa trăng vàng

Thiên thu những vòng quay của gió
Ngàn xưa xao động bóng dư âm
Tôi về mùi hương trầm cổ độ
Con đường thao thức lá ngập ngừng

Sài gòn chênh vênh Sài gòn đó
những hàng cây hấp hối linh hồn
Tôi về khát khao hương mùa cũ
Nghe trăm năm nhỏ lệ xót thương

Sài gòn, khuya 04/1/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button