Thơ
Chiếc lá cuối

Chiều rơi rất nhẹ
Lá úa không lời
Gió vờn khe khẽ
Rồi cũng buông xuôi
Một đời xanh thắm
Gió bão tơi bời
Khi vào tĩnh lặng
Như giọt sương rơi
Sương giăng lối nhỏ
Đêm xuống lặng rời
Một đốm lửa đỏ
Ấm chút niềm vui
Không cần rực rỡ
Chẳng đợi ai hay
Chỉ cần còn cháy
Đêm còn an bài
Không ai giữ được
Một thoáng vô thường
Đến rồi lại mất
Như khói như sương
Lá rơi về đất
Viết một bài thơ
Tan vào lòng mẹ
Cội nguồn đón chờ
Một đời khép lại
Mở một đời sau
Vẫn còn xanh mãi
Dẫu đổi sắc màu
Không cần tìm kiếm
Chẳng phải đi xa
Đường về sẵn đó
Ngay giữa ta bà
Buông đi một niệm
Trời đất thênh thang
Chiếc lá nằm yên
Thấy trời dịu dàng
Vạn giã, 29/5/2026



