Thơ
Chiều nghĩa địa

Cuối năm ta về thăm cố xứ
Thắp một vòng hương chỗ đất cằn
Nơi ấy… bây giờ là nghĩa địa
Một cõi đi về… ai biết chăng?
Một mảnh đồi trơ đìu hiu lạnh
Mùa đông đón gió rét run tay
Trời hạ cháy da giòn như rạ
Miền trung ai biết cảnh quê này?
Năm xưa đường đất bùn lầy lội
Mẹ ta tất tả gánh cơ cầu
Cha về vai – ách, ngày treo trễ
Bạc góc mùa trôi với nương dâu.
Thắc thỏm mùa xa như mắc cạn
Điểm lại dăm ba đứa những ngày…
Sân trường áo lụa còn vương nắng
Sao bỗng mồ côi khóe mắt cay?
Lạc lõng bàn chân chiều lận đận
Gầy rộc hồn trơ nghe cỏ cây
Trầm hương ai đốt ngày sôi đỏ
Để vạt hoàng hôn lệ cuối ngày?
Cuối năm chưa đủ, chiều ơn – nghĩa
Chỉ tạm vén vun chỗ đất cằn
Mẹ cha nằm đó, giờ cỏ mọc
Sao chợt mềm lòng… tựa lá lay?
Vọngthanh



