Thơ

Chiều ơi, lơ lửng bên thềm

Chiều ơi, nắng lụa thuở nào
Cuồng lưu vị nhớ ngọt ngào gọi Em
Câu hò Bến Ngự êm đềm
Ánh cười sóng mắt say mềm hồn Anh

Chiều ơi, thơ thẩn trời xanh
Ngự Bình nghiêng bóng, nguyệt lành nguyên tiêu
Chao ôi, đêm ngọc mỹ miều
Môi ngà Em mộng bao điều tương tư

Chiều ơi, Vỹ Dạ hình như
Lời thương Em nhắn trong thư mộng chờ
Hoàng Hoa thôn nữ ngẩn ngơ
Đò trăng vẫn bến, lạ bờ nhớ mong

Chiều ơi, cõi Nội còn trong
Một thời nguyện ước tơ hồng đan thanh
Song thưa gió nhẹ buông mành
Dẫu mơ, Anh vẫn cam đành vì Em

Chiều ơi, lơ lửng bên thềm
Hồi chuông Linh Mụ êm đềm dòng Hương
Ai đem thương nhớ lên đường
Cho sông nước Huế vấn vương u hoài

Chiều ơi, mưa lạnh vai gầy
Trường Tiền sáu nhịp miệt mài bước chân
Hương tóc Em, đã bao lần
Em nghiêng ký ức, bần thần lòng Anh

Chiều ơi, tiếng sáo mong manh
Nam ai dìu dặt quẩn quanh hiên ngoài
Bao năm đèn tỏ vóc mai
Khắc lưu kỷ niệm những ngày có Em

Chiều ơi, chiều Huế êm đềm
Ru hồn viễn khách lênh đênh hương tình
Mai sau dẫu khuất hành trình
Huế xưa vẫn bóng dáng hình thùy dương ..

Miên Hanh; 17.5.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button