Cho anh và mẹ

– Lời tri ân trước thềm Xuân –
Em theo anh về quê, trước thềm Xuân lặng gió,
gọi một tiếng Mẹ hiền – không học mà quen.
Mẹ ngồi xuống, thủ thỉ lúc về đêm,
Mẹ rất vui, con thương con trai mẹ.
Tôi ôm mẹ, không nói gì.
Ngọn đèn khuya chao nhẹ.
Thời gian đi nhẹ như không
Quẩn quanh vách nhà nơi đã sinh anh,
quẩn quanh vườn rau, góc bếp, mái hiên cũ,
đời mẹ — bao đắng cay lặng lẽ
hóa làn khói biếc mỏng
bay mỗi chiều.
Mẹ kể về tuổi thơ anh, giọng chùng xuống,
… ngày ấy anh chưa kịp học tròn con chữ
đã theo đời bươn chải,
sớm lớn giữa đời thường.
Mẹ nhìn em, đôi mắt sâu rơm rớm,
thương anh rồi mẹ bảo cũng thương em.
Mẹ cầm tay, lặng im rất lâu,
rồi nói một lời thật ấm
“Cảm ơn con đã thương con trai mẹ”
Thời gian trôi không tiếng vọng
Chúng ta sinh ra,
chưa kịp trẻ đã già,
chưa kịp vui tròn nhân thế
đã quen bước qua buồn bã
bằng nhẫn nại
của những người lớn lên từ thiếu thốn.
Anh cầm tay em thắp một nén hương
trước di ảnh người đàn ông có đôi mắt sâu,
giống anh đến lặng người.
Mẹ nói khẽ rằng mẹ đã từng hạnh phúc,
dẫu cha mẹ chưa kịp
đi trọn một đời nhau.
Mẹ nhìn em rồi lặng lẽ cười
đôi tay run qua bao được – mất phận người
Mẹ quay đi lấy áo lau nước mắt,
thương người đàn ông đã khuất,
nhưng chưa bao giờ
rời khỏi đời mẹ.
Và em nhìn anh, giọt nước mắt bỗng rơi
Thương người đàn ông của em – một đời tất bật,
Thương cách anh đứng đó, lặng thinh,
trước mẹ,
trước cha,
và trước
em.
— người phụ nữ học cách thương anh,
bằng quãng đời sau của mình.
Lisa La



