
Chiếc lá vàng rớt xuống bàn tay
Theo ngọn heo may trở về nguồn cội
Có phải tình và thơ không tuổi?
Như đôi ta khoảng trống chẳng lấp đầy!
Anh mang đông về từ phố cổ chiều nay
Em nghe gió hát lời yêu ngây ngất
Khi tình yêu mạnh hơn cái chết
Như vầng trăng hết khuyết lại tròn
Thị Nở rưng rưng vụng dại bát cháo hành
CHÍ bỗng thành NGƯỜI biết nghe gà gáy sáng
Sao chưa nắm tay nhau giữa chiều vàng lãng mạn
Lấp lánh khoảng trời riêng của đôi ta?
Còn chút nắng nào giữa hoàng hôn phôi pha?
Anh dắt em ngược bình minh đắm đuối
Tim sẽ đập vì nhau giữa tình không tuổi
Trong vườn địa đàng, thay áo mới vì nhau
SG 27/12/2025



