Thơ

Chùm thơ Vu lan

1. G I Ấ C M Ơ V U L A N

gập ghềnh mẹ dắt con đi
trường đời
trường học
mùa thi… vãn rồi
Vu Lan trăng cũng mồ côi
mẹ đi
bát đĩa lần hồi đi theo
ngày xưa
nhà ngặt
quê nghèo
chén cơm lưng lửng
đèn leo lét buồn
cầu tre lắc lẻo qua truông
đêm khuya khoắt muộn về nguồn
mẹ ơi !
đêm nay tôi nhớ mẹ tôi
mẹ ngồi
mẹ đứng
đứng
ngồi… rồi đi

2. T H Á N G B Ả Y M Ẹ Đ I

thế là Mẹ cũng phải xa
dẫu năm ba bận trườn qua… kiếp người
níu gần gụi với trùng khơi
Níu vời vợi thẳm về nơi… tận cùng
bùi nhùi giềng mối riêng chung
trăm năm gỡ rối bùng nhùng trăm năm
Mẹ đi… thiếu một chỗ nằm
trải ngui ngút nhớ trên thăm thẳm… buồn
trải tình thương
đỏ sắc hương
sớm mai hoa bỗng bạc sương phủ chiều.

3. T I Ế N G T H U X Ư A

Giọt ngâu riu rắc hiên trời
heo may quay lại ru lời thu xưa
hình như nỗi nhớ chín vừa
cay cay khoé mắt lệ nưa nửa chừng
đồng xa mót gié thóc lừng
bữa lưng lửng bữa trên từng đứa con
mẹ đi gánh nắng thu giòn
ngày hai buổi chợ đã mòn mỏi xa
hình như là bóng mẹ ta
tiếng xưa bát đĩa dưới nhà bỗng khua…!
chiều nay níu đọt gió mùa
thèm cơm mẹ nấu canh chua tập tàng.

4. M Ù A N G Â U

những giọt mưa ngâu
rơi xuống đầu thống khổ
tiếng quạ kêu buồn trên nấm mộ chiều qua
mẹ
đăm đắm chờ mỏi mắt đứa con xa
về thắp nén nhang
trong ngôi nhà đã lâu chỉ nhờ người trông hộ
những giọt mưa ngâu
rơi xuống đầu thống khổ
cư xá buồn không còn chỗ dung thân
đêm chức nữ trăng mờ giăng cổ độ
con phố giờ lặng ngắt trắng sông ngân
thôi
đành lỡ
một mùa ngâu đẫm lệ
lệ uyên ương hay khốc lệ trần gian
vu lan bồn mang mang niềm nhân thế
nén nhang chờ
con nợ mẹ… mùa sau

5. M Ẹ T Ô I T R O B Ụ I

Thân cò bỏ mặc lời đau
nỉ non tiếng khóc mòn câu ru hời
gánh sông
gánh biển
gánh đời
liêu xiêu bóng giữa đất trời nắng mưa
gánh bao nhiêu
cũng chẳng vừa
trả bao nhiêu cũng
thiếu
thừa
phù vân
thõng tay buông gánh nợ trần
mẹ tôi tro bụi trả thân về nguồn
nhúm tro rắc xuống vô thường
mẹ ơi tịnh giấc miên trường trên sông
thân cò băng suối lội đồng
mẹ tôi tro bụi xuôi dòng nhân gian

6. N Ư Ớ C C Ơ M

lớn khôn từ rạ từ rơm
sơ sinh mẹ
mớm
nước cơm… độ ngày
quê hương mấy thủa hao gầy
nước cơm là sữa nuôi bầy con thơ
con đi
từ ấy đến giờ
cao sang quên bẵng… lớn nhờ
nước cơm
Lam chiều lọn khói mùi rơm
Mẹ về
chắt
lại nước cơm… cơ hàn .

7. H O A H Ồ N G

con biết
ngoại không còn đứng bên kia sông
mỗi năm
chờ
một bông hồng từ mẹ
con biết
mẹ
cũng không còn đứng bên kia sông
mùa Vu lan
chờ
những bông hồng cài trên ngực trẻ
bởi
mẹ là trăng tròn
mỗi năm
mỗi tháng
mỗi ngày…
đàn con
là những đóa hồng son của mẹ

d u y p h ạ m
* Vu Lan 2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button