Thơ

Chuyện người mẹ điên

Truyện Thơ: Song Thất Lục Bát.
*
Có cô gái lang thang chợ huyện
Mặt ngẩn ngơ lưu luyến chuyện chi
Mà cô đôi lúc cười khì
Miệng thì nói nhảm điều gì đó thôi
*
Mấy người xúm vào rồi trêu ghẹo
Bọn trẻ con nhí nhéo đùa vui
Con điên này bọn mày ơi…
Cô gái chẳng biết chỉ cười vô tư…
*
Có ánh mắt dõi từ đâu đó
Người đàn bà nói nhỏ câu chi
Bà ta quen biết kiểu gì
Mà dẫn cô gái ra đi mất rồi…
*
Về đến nhà bà ngồi xuống ghế
Bảo rằng cô cứ thế mà làm
Nấu cơm quét dọn đảm đang
Bà cho tiền để mua vàng đeo tai
*
Cô gái trẻ mảnh mai yếu đuối
Phải xách nước từ suối đem lên
Nhà bà ở ngay bên trên
Quả đồi đi xuống là đền bỏ hoang
*
Bà góa bụa chẳng màng bước nữa
Có con trai là chỗ dựa thân
Cậu con ít học khờ đần
Chợt nhìn cô gái bần thần tâm can
*
Tuổi cũng chạc với nàng điên ấy
Chẳng có ai mà thấy nó yêu
Từ sáng rời nhà đến chiều
Rẫy nương săn bắn bao nhiêu việc làm
*
Người đàn bà vì tham công việc
Tới khi chuyện đáng tiếc xảy ra
Cô điên quyến rũ con bà
Thế là uất hận thành ra kẻ thù…
*
Bà hành hạ kẻ ngu điên ấy
Con trai bà nhìn thấy bỏ qua
Vì nó khờ khạo sợ bà
Chuyện lớn đã đến…cô ta có bầu
*
Không thể nào làm dâu bà được
Sao tự nhiên rước nợ thế này
Bà gào bà khóc đắng cay
Trăm vạn uất hận đổ ngay đầu nàng
*
Cô gái điên hoang mang lo sợ
Mặt cô xinh bà nỡ tát tai
Thân gầy bị roi vọt hoài
Cô chỉ biết khóc…cái thai lại hành…
*
Rồi đến ngày cô điên sanh nở
Bà gọi ngay bà đỡ giúp cho
Một bé trai đầu con so
Bà cướp đứa trẻ không cho cô bồng
*
Tình mẫu tử thật không tả nổi
Người Mẹ điên mỗi tối gặp con
Ban ngày làm việc héo hon
Mặt mày nhem nhuốc thân còm xác xơ
*
Con trai bà bây giờ cũng khác
Nó khôn hơn và xốc vác hơn
Không còn cảm thấy trách hờn
Có vợ điên dại chẳng hơn bạn bè…
*
Bà đã nghe và bà căm lắm
Con điên này sẽ lắm chuyện thôi
Phải đuổi nó đi cho rồi
Và ngay hôm ấy cô ngồi cùng mâm
*
Bà vui vẻ chẳng hầm hừ nữa
Ăn xong cơm sắm sửa hành trang
Bà nói đi thăm họ hàng
Mẹ điên linh cảm hoang mang khóc gào
*
Mày điên mà làm sao mày biết
Tao nói thật chẳng tiếc chuyện chi
Mày nhất định phải ra đi
Mẹ điên khóc thảm biết gì chuyện đâu
*
Tao không cần mày hầu hạ nữa
Cháu của tao bế ngửa được rồi
Mày phải cút khỏi đây thôi
Nếu mày ở lại khổ đời cháu tao
*
Mẹ điên lại lệ trào van lạy
Xin ôm con lần cuối để đi
Điên mà có nghĩ được gì
Nhưng tình mẫu tử cũng vì con thơ
*
Rồi người ta thấy cô ở chợ
Ôm khúc cây như đỡ đứa con
Mắt lơ đễnh miệng vẫn còn
Gọi con và nhớ mỏi mòn lắm thay…
*
Người chồng khờ tháng ngày không vợ
Rất buồn nên lỡ một lần say
Và rồi gã cứ ngày ngày
Uống say như thế để đày đọa thân
*
Có người chẳng ngại ngần góp ý
Chuyện duyên nợ là ý của trời
Bà tìm vợ nó về thôi
Vợ điên chồng dở xứng đôi lắm mà…
*
Nhìn con khổ mắt bà nhòa lệ
Đứa cháu trai khóc dễ ai trông
Bà còn công việc ngoài đồng
Núi đồi quạnh quẽ mà lòng xót đau…
*
Sáng hôm sau bà mau xuống chợ
Kiếm tìm xem nếu lỡ nó đi
Hay nó gặp phải chuyện gì
Hỏi thăm họ bảo…nó đi lâu rồi…
*
Bà ân hận cứ ngồi mà khóc
Có một ông chở thóc đi lên
Bảo rằng có gặp huyện trên
Con điên rách rưới chẳng quên con mình
*
Bà vội vã một mình đi tới
Đường núi rừng khó vội bằng xe
Cái xe máy cũ quặt què
Chợ huyện trưa vắng loe hoe vài người…
*
Bà trông thấy một người điên ấy
Nhưng mà sao không thấy giống kìa
Tóc tai rũ rượi thế kia
Người thì gầy ốm tay chìa xin ăn…
*
Bà tiến lại không dằn lòng được
Thì ra nó sống được là may
Bởi đã bốn tháng trời nay
Thân nó gầy quá đọa đày khổ đau
*
Bà cầm tay…mau về với Mẹ
Kể từ nay con sẽ ổn thôi
Đằng sau xe máy cô ngồi
Vẫn còn nhớ hỏi con tôi thế nào…?
*
Về tới nhà biết bao xúc động
Gã chồng khờ khóc rống thật to
Vợ ơi tôi vừa mới cho
Con ăn được cháo bụng no đây này…
*
Người Mẹ điên đổi ngay nét mặt
Con yêu ơi phải thật là con…
Mẹ đã tìm con héo mòn
Mẹ điên ôm chặt đứa con vào lòng
*
Người chồng khờ cũng cong lưng xuống
Ôm vợ con miệng luống cuống xin
Mẹ ơi con sẽ tự tin
Vợ con tỉnh lại Mẹ nhìn mà xem…
*
Người góa bụa chẳng thèm gì nữa
Chúng nó là hai nửa của nhau
Trời thương nên nhặt được dâu
Mà sao lỡ để đớn đau tháng ngày…
*
Tình không chỉ đọa đày người khổ
Mà tình còn là chỗ dựa thân
Người khôn…người dại…người đần
Bất cứ ai cũng rất cần tình yêu…!!!

Sài Gòn.
22h/25/06/2017

Phi Phuong

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button