Thơ
Có một nơi

Tác giả Phương Uyên
Có một nơi…
Khi vừa xa đã nhớ
Cứ rời đi khỏi cổng là bơ vơ
Đi càng xa cảm xúc càng thẫn thờ
Mắt nhìn lại ….bước chân ra thật khó
Có một nơi…
Cứ xuân về hồi tết
Là lại nhớ tới đống rạ vàng sân
Nhớ lại về bao hình bóng thật gần
Của người mẹ tảo tần cả năm tháng
Có một nơi…
Đã tuổi thơ sống mãi
Để lớn rồi lại thật khó rời xa
Nhưng tất cả mưu sinh cuộc sống mà
Cứ tết về là chân muốn trở lại
Có một nơi…
Dù xa mấy vẫn lại
Khi trở về ôm lấy cảnh bình yên
Và cứ sống trên tất cả hồn nhiên
Là một nơi tình thân tôi đã sống.



