Cõi về

Nhà tôi ở gần cửa Đông thành Bình Định xưa ( sau khi lên ngôi vua, Gia Long cho xây dựng thành này từ nguyên vật liệu thành Đồ Bàn của Chămpa cách đó 5 km về hướng tây bắc.) Nơi ngày xưa nhóm thơ Bàn thành tứ hữu thường xuyên họp mặt. Nơi có bến My Lăng huyền thoại của thi sĩ Yến Lan.Có “sông Côn mùa lũ “ của nhà văn Nguyễn Mộng Giác vắt ngang. Có bóng dáng tháp Chàm chứng tích trong “ Điêu tàn “ của thi sĩ Chế Lan Viên ngàn năm sừng sững trơ gan cùng tuế nguyệt . Có nhà từ đường của thi sĩ Đường thi Quách Tấn ở làng Thuận Nghĩa . Có con dốc Mộng Cầm đi lên lăng mộ của nhà thơ phù thủy ngôn từ Hàn Mặc Tử…
Bài thơ CÕI VỀ mang hơi hướng “mùa cổ điển “ngày xưa của các thi sĩ tiền nhân.
C Õ I V Ề
“ Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ “ ( VÐL)
Gã đi qua cầu
chiếc cầu phênh tre nối đôi bờ đã bị nước cuốn trôi
chìm vào quá vãng
gã tìm người lái đò bến cũ
ông lão ngày xưa say rượu ngủ từ lâu
chòm râu thưa thung dung trong gió đùa
mặc tiếng gọi đò ơi
từ khi
bến sông trăng bặt lặng khúc ru hời.
Con thuyền neo bến không có còn nằm đợi khách
lữ khách ngày xưa đâu
dưới màn sương
gã du tử một mình bên bầu rượu
uống một mình tìm kẻ trượng phu
có còn sót lại
đêm tàn
rượu cạn
giọt cuối cùng gã biết rót về đâu ?
giang đầu
giang vỹ
gót giang hồ không tri kỉ tri âm
cây đàn xưa đã vỡ
chén cơm cà một đời mắc nợ .
Kìa
dưới bóng trăng tan
chập chờn dung nhan những người muôn năm cũ
rủ nhau về
bày cuộc rượu tàn dưới góc thành Đông
những người bạn đếm từng chiếc lá ngô đồng
đợi tiếng quạ kêu
đợi mùa thu cũ
câu Đường thi mấy chục năm thức ngủ bể dâu
chỉ để thay lại một từ.
họ nói gì ?
“ chén nhớ hãy rót đầy
chén mừng đừng để cạn “ *
Hôm sau
góc thành Đông không còn
chỉ có cây ngô đồng trơ xương chiếc lá
chiếc lá cuối cùng ?
rụng xuống đáy trăng tan
cuộc rượu tàn
ván cờ đã vãn
ông lái đò cùng bến mơ đã chìm vào đáy sóng
bao mùa trăng bặt lặng… đò ơi !
trăng không còn vàng nên câu thơ mờ mờ trang sách
sông vẫn trôi đời sông
sóng nổi chìm đời sóng
sớm đục chiều trong
những người xưa ai đã về đây tắm đủ hai lần ?
gã du tử đợi gì
sao còn lần lựa bóng chiều xưa?
Đêm mưa
có chuyến đò vừa
đưa muôn năm cũ hồn xưa… cõi về ?
giang hồ
khô
giọt rượu quê
ngàn năm ư?
có chi
hề
ngàn năm …!
d u y p h ạ m
* Bài thơ sử dụng nhiều thi ảnh của nhóm thơ Bàn Thành tứ hữu.



