Còn gặp nhau

Dòng đời trôi trôi mãi
Không chậm cũng không mau
Chập chùng nơi khổ hải
Ta vẫn còn gặp nhau
Tiễn nhau vần ai điếu
Buồn vắng bóng tri âm
Ngày mai môi hàm tiếu
Tương phùng hết lặng câm
Còn gặp nhau ta vẫn
Kết duyên cõi luân hồi
Gió về tung bụi bẩn
Tay bắt nhịp không lời
Vẫn còn nhau ta gặp
Kiếp người nợ trả vay
Đầu lắc lư lại gật
Cạn chén tình cho say
Còn gặp nhau luẩn quẩn
Thì thôi khóc nuối gì
Than phiền thêm ngớ ngẩn
Đừng buồn lúc biệt ly
Nắng nung nhường mưa dội
Chuyện thường cuộc bể dâu
Không quên cũng không đợi
Ta vẫn còn gặp nhau…
TKVH
Lời ban biên tập:
Kính gửi tác giả Vĩnh Hữu Tâm Không
Mỗi lần được chạm vào tác phẩm của anh, em lại được thêm một chút tỉnh thức. Thật biết ơn vì anh đã viết và chia sẻ nơi đây.
Dòng đời trong bài thơ “Còn gặp nhau” trôi đều, không hối thúc, không trì hoãn, như cách cuộc đời đi qua mỗi phận người. Trong dòng trôi ấy, gặp nhau không phải vì hẹn, mà vì còn duyên. Duyên ấy đi qua cả ai điếu lẫn hàm tiếu, qua những lúc buồn mất tri âm và những lần tương phùng không cần nói.
Càng đọc, chữ càng bớt nặng tình riêng mà ngấm dần vào một thứ ràng buộc sâu hơn. Gặp nhau không còn vì thương hay nhớ, mà vì chưa xong. Chưa xong một món nợ cũ, một lần vay trả của kiếp người. Tay nắm tay không cần nói, đầu lắc hay gật đều hiểu. Chén tình nâng lên không để vui, mà để khép một vòng. Uống là uống cho trọn phần mình phải đi qua.
Rồi đến đoạn cuối, thơ không buông ra, cũng không giữ lại. Không khuyên quên, không dặn đợi. Chỉ để mọi thứ tự nằm xuống đúng chỗ của nó. Nắng nung, mưa dội, bể dâu – những điều từng làm người ta mỏi – giờ hiện ra bình thường đến lạ. Và khi câu “ta vẫn còn gặp nhau” trở lại, nó không còn là lời hẹn, cũng không là an ủi. Nó giống như một tiếng thở khẽ: còn gặp, là còn ở trong vòng này. Hiểu vậy, lòng không buồn nữa, mà cũng không vui. Chỉ lặng. Và trong cái lặng ấy, bài thơ dừng lại, không cần thêm một câu nào khác.
Biết ơn anh đã chỉ đường 🙏🏻
Lisa La



