Đêm dịu dàng buông nhẹ màn sương
Mỏng như tà áo em xứ Huế
Hoa sữa nồng nàn để si mê đến thế
Quấn quýt chân ai nơi phố cổ Hà thành
Thành phố ngọt vào giấc ngủ bởi âm thanh
Những bản tình ca gió sông Hồng thổi lại
Chút lạnh đầu mùa làm ta xao xuyến mãi
Tương tư rồi … người con gái xa xôi
Quán vắng cà phê chỉ một mình tôi
Khao khát nỗi được vỗ về xoa dịu
Chỉ có sóng thôi, sóng Tây hồ nũng nịu
Yên tĩnh cô đơn mà níu kéo tận cùng
Đêm sâu rồi … vọng câu hát rưng rưng
“ tóc trắng như vôi” kiếp con người chợt đến
Lòng bâng khuâng, bao nỗi niềm kìm nén
Thương mình rồi, nhớ nhạc Trịnh lâng lâng
Tôi thả hồn sau ly cà fee thơm
Da diết Khánh Ly cứ luồn trong phố vắng
Chợt thấy lòng bỗng nhiên tĩnh lặng
Đầu môi ngọt ngào sau vị đắng cô đơn…



