Dốc đứng cô lữ ơi

Dốc đứng nghiêng chao bước chân phiêu lãng
Trăng ngoảnh mặt đi băng giá lưng trời
Gió cô lữ ơi gió hoang dại hỡi
Ước hẹn theo người bỏ lại ta rơi
Ta nhặt bóng tà hoang đàng kiêu hãnh
Gói chút hương thừa gởi lại hư không
Em đã sang ngang dòng đời xuôi ngược
Để dốc gầy xưa đứng đợi mỏi mong
Có phải người đi đã quên bến hẹn
Để dấu chân xưa bám bụi thời gian
Lời hứa ngày nao hóa ra hư ảo
Ta đứng bên lề xao xác ngỡ ngàng
Mời em chén rượu cay chua nhân thế
Uống cạn tình ta trả lại nợ đời
Cứ bước thong dong về nơi mong ước
Cứ mặc kệ ta ta đếm sương rơi
Đời cứ nghiêng chao
nghiêng vầng trăng khuyết
Ngọn cỏ ven đường vội xóa dấu ai
Tình vỡ tan tành như nghìn mảnh kính
Càng chạm tay vào càng nhói đau hoài
Ôi bóng đèn khuya hắt hiu bóng lạ
Tưởng bước chân ai trở lại tìm ta
Hóa ra gió thoảng qua đỉnh dốc nhớ
Ta lại cười ta lại mơ đấy à
Thiên đường em chọn địa đàng xa hỡi
Góc tối ta nằm quen thói rêu phong
Người tận phương trời cõi mơ viễn xứ
Ta gánh muộn phiền gánh cả hư không
Thôi ta xóa hết những điều quá khứ
Rót cạn sầu này tận cõi bao la
Hỡi dốc từ đây gập ghềnh bóng tối
Gập ghềnh cô lữ hỡi cõi người ta ..
Miên Hanh; 24.7.2026.



