Thơ

Đôi bờ

Thơ Hương Mrs-Le

Trời đã định rồi có một dòng sông
Chúng mình là đôi bờ suốt đời trông ngóng
Sông thì dài ,bãi sông thì rộng
Chẳng bao giờ nối được bến sang nhau

Bờ anh cong lở hết mỡ màu
Sang bờ em cho ngàn dâu xanh biếc
Em cứ ngóng sang bờ anh thao thiết
Cuồn cuộn dòng chắc nước biết tình em

Con tim em chưa kịp tái sinh thêm
Ai đã làm cho đôi bờ ngăn cách
Chửa kịp cầm tay trời bỗng dưng thử thách
Cách bấy nhiêu thôi mà chẳng thể ngược dòng..

Không có bờ thì đâu còn sông nữa
Nên chúng mình vạn thủa nhớ thương nhau
Sông oằn mình đớn đau ra biển cả
Mang tình ta trong trắng đến bạc đầu

Không thành chồng , thành vợ của nhau đâu
Mà day dứt như tình đầu không tắt
Đày đoạ nhau chi kiếp này không trả được
Xin nguyện làm đôi bờ cho xanh biếc ngàn dâu

SG 12/12/2025

Lời ban biên tập:

Chị Huong Mrs-Le

Thơ chị luôn khiến cánh chị em mình rưng rưng đồng cảm.

Với cách em nghĩ, tiêu đề chị đặt “Đôi bờ” chứa đựng một nỗi buồn lặng. Đôi là hai, đứng rất gần mà không thể chạm. Hai bờ sinh ra để cùng giữ lấy dòng sông, cùng nhìn nhau qua nước chảy, cùng thương mà không bước sang. Chính khoảng cách ấy làm nên chiều sâu của bài thơ — một thứ tình cảm không thuộc về chiếm hữu, chỉ còn lại nhớ thương và chấp nhận. Đôi bờ vì thế không gọi tên chia lìa, mà gọi tên một sự gắn bó bền bỉ, âm thầm, kéo dài đến bạc đầu.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button