Thơ

Duyên không

Có lẽ từ vô thủy
Ta gặp nhau đâu rồi
Nên giữa miền nhân thế
Thoáng nhìn đã mỉm cười

Ánh mắt vừa khẽ chạm
Một niệm lặng đi qua
Như gió ngang mặt nước
Chạm rồi thôi – lặng xa

Như sương trên đầu lá
Đọng một sớm trong lành
Vừa hong cùng nắng ấm
Đã tan vào trời xanh

Có lúc ngồi rất tĩnh
Nghe vạn pháp trôi qua
Chợt thấy trong gặp gỡ
Không thật có đôi ta

Em như làn mây trắng
Ta như gió cuối trời
Hợp tan theo một thoáng
Mà lòng vẫn thảnh thơi

Mai này đường xa ngái
Hai lối rẽ đôi miền
Nếu còn gì ở lại
Chỉ là một bình yên.

✒️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button