Thơ

Em hát à ơi

Có những câu hát đi qua đời người như một làn gió thoảng, nhưng cũng có những thanh âm chạm sâu vào tâm khảm, đánh thức cả một vùng ký ức tưởng chừng đã ngủ quên. Đó là những giai điệu nhẹ nhàng, trong ngần nhưng lại có sức lay động vô cùng mãnh liệt.

Bởi lẽ, ai trong chúng ta cũng có một miền quê để nhớ, một câu hò để thương. Để rồi khi những âm điệu trầm bổng của câu hò cất lên giữa đêm thu huyền ảo: “Thuyền về có nhớ bến chăng …. Chứ bến thì một dạ… khăng khăng đợi thuyền…”, ta mới chợt nhận ra tình yêu đôi lứa khi hòa quyện vào hồn quê xứ sở lại bền chặt và thi vị đến nhường nào… Để rồi khi câu hò khép lại, cái thẩn thờ của lòng người xa xứ cứ thế đọng lại, rưng rưng và đầy hoài niệm.

Hãy cùng lắng lòng, thả hồn vào không gian yên bình của một đêm trăng thanh qua bức tranh thơ dưới đây. Nơi đó, từng lời thơ như được hòa quyện vào sắc tre xanh, mùi rơm hươmg rạ và bến nước con đò, mở ra một lối nhỏ đưa chúng ta trở về với miền ký ức dấu yêu.

Mời các anh chị và các bạn đến với bài thơ:

EM HÁT À ƠI!…

À… ơi… Em hát ơi à
Nghe sao thương nhớ thiết tha nẻo về
Câu ca đánh thức hồn quê
Khói lam đồng bãi bờ đê nắng chiều

À… ơi… Giọng hát mĩ miều
Êm như tiếng suối, sáo diều ngẩn ngơ
Ngọt ngào tựa những vần thơ
Đưa đôi ta đến bến bờ yêu thương

À…ơi…Khúc hát quê hương
Ngọn đèn soi sáng nẻo đường xứ xa
Cồn cào nỗi nhớ quê nhà
Mùi rơm hương rạ đậm đà tình thân

À …ơi…Tiếng hát trong ngần
Như sương ban sớm, như làn gió thu
Dịu dàng như tiếng mẹ ru
Vọng từ mái rạ, ngân từ khóm tre

Trăng nghiêng tựa bóng đầu hè
Đêm thu vằng vặc lắng nghe câu hò
À ơi!…bến nước con đò
Lòng người viễn xứ… thẩn thờ nhớ quê.

Tố Mai✍️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button