Thơ

Em là ai là ai…

Gió hun hút sớm mai
Trời xa thẳm chân mây
Em ngồi bên nắng đợi
Đôi mắt nâu u hoài

Nẻo ý mù sương khói
Hồn gập ghềnh chênh vênh
Tôi nghe luồng gió mới
Rưng rưng khẽ nghiêng mình

Thoảng trong làn không khí
Mùi hương tóc trong lành
Mùi thơm chanh bồ kết
Nhẹ nhàng ngùi thiên thanh

Vai nghiêng sầu cô lữ
Tóc sương bay rối bời
Em choàng xanh ký ức
Thiên thu về chơi vơi

Ta nhìn nhau hạnh ngộ
Đôi mắt nói thay lời
Rồi một con sóng nhỏ
Dìu ta ra biển khơi

Trên ngọn triều dương vỗ
Ta nghe nhịp thời gian
Những bông hoa biển nở
Như ảo ảnh phai tàn

Mặt nước biển mát lạnh
dỗi hờn sâu mắt xanh
lăn tăn từng bọt sóng
Làm môi em cong mềm

Tôi đi về vẫn nhớ
bờ vai em gầy gầy
biển không còn em nữa
Hạ buồn hết đắm say

Dấu chân thành vết xước
Bãi cát nhớ từng ngày
những con còng xuôi ngược
rũ rượi mấy hàng cây

Nỗi nhớ không kịp hỏi
em là ai là ai ?
tôi như cây thánh giá
treo mình lên thở dài

Xĩnh Vạn Na, 15/02/2026( 28 tháng chạp năm Ất Tỵ)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button