Thơ

Em ơi đừng tan biến

Đêm ơi, dừng chân nhé
Đêm phiêu lãng bâng khuâng
Đêm chơi vơi hơi thở
Đêm chảy mềm lâng lâng

Trăng nghiêng qua hiên vắng
Rơi khẽ xuống môi quen
Đêm như cơn mê dại
Đêm ngục thất êm đềm

Vòng tay vòng ấm áp
Vòng ghì chặt không buông
Nụ hôn như hỏa diệm
Thiêu rụi cả đêm trường

Mắt lưu ly thăm thẳm
Nuốt trọn cả hồn anh
Một lần, ôi mắt ấy
Hồn chợt hóa mong manh

Hiên ngoài, hiên góc vắng
Khói thuốc quyện duyên men
Ngất ngây hòa quyến luyến
Đêm ân cần gọi tên

Tim anh dường vỡ nhịp
Khi chạm khẽ môi mềm
Yêu thương hay màu nhiệm
Chỉ nồng cháy hương đêm

Em hay nàng cổ tích
Lạc bước cõi nhân gian
Để một lần hạnh ngộ
Anh lạc lối địa đàng

Đêm liêu trai mộng mị
Đêm mê say ngỡ ngàng
Em ơi, đừng tan biến
Và đêm, chớ vội vàng ..

Miên Hanh; 18.3.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button