Gió

Gió tự đâu về , gió ở đâu ?
Gió mang thương nhớ , gió kêu sầu
Hàng hàng , lớp lớp đua nhau tới
Như trút căm hờn , xiết nỗi đau …!
Gió tự đâu về , gió sáng đêm
Lao xao lá úa rụng quanh thềm
Trên sân xơ xác nhành khô gãy
Thảng thốt ngang trời những tiếng chim !
Gió , gió mênh mông , gió ngút trời
Ngàn mây tan tác , rối ren trôi …
Năm xưa ta gởi bài thơ thắm
Gió có trao người , có tới nơi !?
Mấy độ lạnh lùng nối tiếp qua
Hiu hiu nguyệt xế , ánh chiều tà
Gió đi , gió đến …buồn thơ thẩn
Mắt hướng nhìn xa , nhớ rất xa !
Mà ở phương trời , có thấy đâu
Người duyên mắt đẹp những đêm thâu
Mây mờ một sắc…giăng giăng kín
Núi lặng ngàn năm đứng bạc đầu !
Gió vẫn làm quen tóc đẫm sương
Chiều chiều phảng phất áng hoa hương
Xạc xào mái lá trong hơi rít
Chẳng có lời nào vẳng nhớ thương ?!
Chới với lòng ta mộng bốn bề
Vàng phai hơi thở , dáng xanh ve
Không tình – lạnh lẽo vòng tay trống
Gió hỡi , người đâu chẳng trở về…?!
Nguyễn Xuân Tịnh



