Giới hạn tuổi về chiều

Tuổi già biết giới hạn mình
Thì vừa có tình vừa lại yên thân
Nếu không biết cứ si sân
Con cháu ngại ngần bạn đời buồn ta
*
Giới hạn luôn ở trong nhà
Đừng ngồi mà nói hóa ra lắm lời
Đi đây đi đó vui chơi
Đừng mang “tham vọng” để rồi vấn vương
*
Giới hạn những chuyện đời thường
Như thương con cháu đừng vương vấn vào
Yêu cháu rất là thanh cao
Nhưng cần giới hạn làm sao cho vừa
*
Ta luôn bên ngoài cuộc “đua”
Để cho con cháu được thua với đời
Thương cháu nên hay lắm lời
Nhưng thôi…cố gắng kiệm lời đẹp hơn
*
Cuộc sống căng như dây đờn
Ngày nay sức ép cao hơn thời mình
Công dung…cũng bởi mưu sinh
Ngôn hạnh có thể bán mình mới qua
*
Có con ở chung một nhà
Giới hạn tuổi già cứ thế tăng thêm
Biết nhịn cuộc sống ấm êm
Còn không tâm khổ cả đêm lẫn ngày
*
Tuổi già không mấy ai may
Con cái dâu rể chẳng thay bạn đời
Thế nên nếu sống đơn côi
Càng phải giới hạn thì đời nhẹ đi
*
Trăm hoa không giống nhau gì
Mỗi nhà một cảnh cần chi phải rầu
Hãy buông…cũng chẳng mất đâu
Nghỉ ngơi thư thả thì sầu sẽ qua…!!!
Sài Gòn.
9h/14/06/2026
Phi Phuong



