Thơ

Gọi gió xuân về

Gió trên ngàn gọi gió Xuân nồng nàn
Nhà anh bên cánh rừng chờ Xuân sang
Gió đùa gọi những mong manh Đông tàn
Gió Xuân gợi nhớ cho chàng làm thơ…

Xuân về tình có ngẫn ngơ
Nhìn về phương ấy ai chờ đợi ai
Vắng anh, Đông có thêm dài
Xuân về, em có trang đài cùng Xuân?

Riêng anh, rừng vắng bâng khuâng
Gió ru từng đợt, cây rung lá chào
Gió Xuân vẫn hát ngọt ngào
Reo vui trên ngọn cây ào ào thôi…

Tiếng lòng hoang lạnh trên môi
Xuân nơi xa ấy bồi hồi mắt trông
Tình theo tiếng gọi gió Đông
Giữa hai làn gió, mênh mông mắt nhìn…

Phương xa, nhờ gió trao tình
Đem dùm nức nở Xuân mình đắm say
Chúc Xuân luôn mãi ngất ngây
Gió Xuân nồng ấm tình đầy gửi trao…

Bên rừng, gió vẫn lao xao
Mai không nhìn thấy, hoa Đào cũng không
Chỉ còn Xuân ở trong lòng
Giữ Xuân để biết tình nồng với Xuân…!

HÀN TUẤN

Ghi chú :

Ngôi nhà của Hàn Tuấn hiện tại cũng ở bên cạnh khu rừng!

“Anh ở nơi nào, có còn mùa Xuân không anh?
Rừng ngàn lá gió, từng đêm nhắc nhở, thì thầm.
Nắng ở trên đầu, nắng trong lòng ρhố,
Gió ở tɾên non, gió cuốn mây về…”

(Nhạc sĩ Anh Việt Thu phổ nhạc từ Thơ của Thiên Hà, bản nhạc mang tên: Nhớ Nhau Hoài)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button