Thơ

Hết năm rồi, có về Huế không em

Hết năm rồi…
có về Huế không em
Về nghe mưa rơi trên mái ngói cũ
Phố mờ đi trong chiều mưa nhắn nhủ
Lòng chợt buồn… hóng đợi một bàn tay.

Hết năm rồi…
lời hẹn vẫn còn đây
Sau lưng mỗi người là bao điều dang dở
Nhớ không em, một vòng quay lặng lẽ
Gió sông Hương còn níu lại mây xưa.

Em có về không…
Huế mình vẫn mưa
Quán cũ hiên xưa giọt dài giọt ngắn
Chiếc bàn ướt mềm, khách xưa giờ vắng
Nên vẫn đợi hoài bóng nhỏ mồ côi.

Ngõ cũ rêu phong ai còn đứng đợi
Mưa ướt hoài một tuổi dại xa xăm
Ô mai xưa chua ngọt vẫn trong lòng
Mà vị đắng, lại tràn nơi khóe mắt.

Ngày em đi, ngõ buồn không dám khóc
Chim sẻ về ăn nỗi vắng lẻ loi
Hoa ngâu rụng dẫu không nói thành lời
Mà cứa mạnh vào ta nghe đau nhói!

Hết năm rồi…
mưa thấp hơn
gió chậm lại
và trong ta
bỗng rộng ra
một khoảng trống
đủ cho nỗi nhớ xa xôi…

nhớ bóng ai xưa qua cầu gió lộng
nhớ một bàn tay nâng đỡ tháng ngày.

Hết năm rồi…
Huế chùng xuống em ơi
Mai nhà ai sớm vàng nơi xóm nhỏ
Tiếng chuông ngân chạm vào chiều loang lỗ
Tiếng kinh cầu rơi xuống nỗi tàn phai.

Hết năm rồi…
Biết trong em vẫn nguyên vẹn Huế xưa
Nếu mình còn đủ đầy hơi thở
Thì về nghe em…
Về nghe mưa gõ vào điều chưa nói
Về cho một năm dài có chỗ để lắng… và yên.

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button