Hòa Quang, Đồng Trần

Cô tên là Hòa Quang là một cái tên đẹp, ghép tên ba làm chữ lót. Cô hay nũng nịu hờn dỗi :
– Tên Hòa Quang hay lắm nhưng ai cũng lầm con là con trai .
Ba cười lớn :
– Tên con do ông nội đặt. Ai cũng dòm bụng mẹ nhọn nên đoán con trai. Ai dè..lọt ra công chúa.
– Sao ba má không đổi tên khác ?
– Ông nội con thâm nho lại nghiên cứu Phật giáo, nên ba má vẫn đặt cho con tên nầy như kỷ niệm của ông nội.
Mà con biết ý nghĩa của câu ” Hòa quang đồng trần” là gì không ?.Ba nói cho nghe. Con sẽ tự hào ông nội đã chọn cho cháu nội cái tên đẹp và ý nghĩa nầy.
– Ba nói đi. Chớ con bị tụi bạn chọc ghẹo hoài mắc cỡ lắm .
– Dịch sát nghĩa là hòa ánh sáng cùng với bụi. Trong Phật giáo chỉ việc Phật và Bồ Tát vì cứu độ chúng sinh phải ẩn giấu ánh sáng trí tuệ. Hòa hợp với trần tục mà không tự lập dị.
Cô vỗ tay :
– Hay quá. Ai chọc ghẹo con sẽ giải thích cho họ nghe. Kỷ niệm tên ông nội đặt sẽ theo con suốt đời .
Má cô chen vô :
– Có tên ba làm chữ đệm cho con .Phải nhớ ông nội và ba má đó..
Cả 3 người cùng cười vui vẻ hạnh phúc .
Thời gian trôi lặng lẽ. Những người thân chỉ đi cùng cô một đoạn đường. Họ đã lần lượt bước xuống sân ga. Chỉ mình cô cùng con tàu đi tới. Nghề dạy học cho cô một cuộc sống an nhàn , không bon chen danh lợi. Cô bằng lòng với nghề nghiệp và bản thân, tuy đôi lúc cảm thấy cô đơn trong căn nhà xưa rộng lớn. Ba cô là con út giữ nhà thờ dù không có con trai. Bác Hai đã theo con định cư nước ngoài. Cô ba , cô tư cũng theo chồng lập nghiệp ở Sài Gòn , Vũng Tàu. Khi giỗ chạp con cháu về tụ họp vài ba ngày rộn ràng rồi cũng vắng lặng. Ai cũng thúc hối cô mau tìm ai đó sống chung nhưng cô chưa rung động. Trái tim cô như xơ cứng khi anh bạn hàng xóm đã mất vì tai nạn giao thông. Mối tình nẩy nở giữa đôi bạn thanh mai trúc mã thấm đượm ngày còn thơ đến khi trưởng thành, đã đứt đoạn một cách thảm thương. Xuân về cô sợ nghe bài hát ” Ngày xửa ngày xưa đôi ta chung nón đôi ta chung trường. Chiều nao đuổi bướm , bướm bay vô vườn mà nước mắt rưng rưng “. Cô sợ, sợ đông người ngày lễ hội và không dám du lịch xa.
Từ khi có facebook cô có niềm vui kết bạn với những người cùng lứa tuổi, cùng sở thích. Cô rất ít bạn nhưng đó là những người bạn tâm đầu ý hợp có thể tâm sự với nhau những chuyện vui buồn linh tinh trong đời sống. Cho tới một ngày có một người xin kết bạn với cô ” Chào anh Hòa Quang. Tôi tên Đồng Trần mong được làm quen với anh “. Cô gõ vào cái mặt cười rồi trả lời ” Tôi là phụ nữ anh ạ.”. Anh ta lại tiếp ” Ồ! Vậy là vui quá. Tưởng anh mà là cô càng tốt. Tên tôi và cô ghép lại rất có ý nghĩa. Cô biết không ? “. ” Vậy hả? Tôi không biết ” ” Theo tôi hiểu là chúng ta cùng hưởng ánh sáng và cùng chịu bụi bẩn với nhau ”
Cô giải thích ý nghĩa tên cô như lời ba kể. Sau đó cô kết luận ” Đúng ra vạn vật tồn tại trên trái đất là nhờ ánh sáng. Bụi bậm còn tùy theo môi trường sống. Người ta đo mức độ ô nhiễm tùy theo mật độ dân số và ý thức gìn giữ môi trường của người sinh sống nơi đó..Nếu anh ở Nhật thì mức độ trong lành rất cao. Nếu anh ở VN thì anh sẽ biết thế nào là hòa quang, thế nào là đồng trần”.
Anh nói thêm ” Tôi còn suy ra sống trong cõi ta bà nầy, ta phải biết hướng về ánh sáng tượng trưng cho sự tốt đẹp và phải hạn chế bụi bẩn xấu xa vướng vào tâm hồn ta. Đồng Trần nghĩ vậy có đồng cảm không Hòa Quang ?” Anh ta bấm vào mặt cười ha ha và kết luận ” Chính vì tên của chúng ta có sự kết hợp ý nghĩa nên tôi mong tình bạn sẽ luôn bền chặt “.
Cô và hắn cũng có nhiều điểm giống nhau..Thỉnh thoảng cũng kể lễ chuyện vui buồn. Đầu tháng 12 hắn nói sẽ về VN thăm gia đình, mong muốn gặp cô từ ảo sang thật .Cô đùa ” Hòa Quang của tôi mờ ảo. Không biết Đồng Trần của anh ra sao”. Hắn cũng trả đũa ” Ánh sáng và bụi bậm có sương mù mờ ảo như nhau .Nhưng tôi sẽ gặp cô vào một ngày rực rỡ đèn màu và nhạc ca rộn ràng “.
Hôm nay là ngày 24.12. Tiếng chuông nhà thờ vang vang như vui mừng, như thúc giục nam thanh nữ tú đỗ về nhà thờ dự lễ Thiên Chúa giáng sinh .
Cô cũng vui theo không khí hân hoan của những con chiên ngoan đạo. Bài hát Jingle Bell lời Việt “Chuông ngân vang” cùng cất lên xa gần , từ nhà nầy sang nhà khác .
” Một trời sáng trong an lành. Và một vùng tuyết ôm cây cành..
Một trời sáng bao la tình. Một nỗi sướng vui hồi sinh.
Mừng ngày Chúa sinh ra đời. Người người đó đây vui cười. Hòa bình đến cho muôn người. Cùng cất tiếng ca mừng vui. Mừng ngày Giáng sinh an hòa. Mừng hạnh phúc cho muôn nhà. Từ thành phố nơi đồng quê. Muôn nơi vui tiếng hát ca vang lừng”..
Có tiếng chuông cửa dồn dập .Cô cau mày nhủ thầm” Ai gọi giờ nầy, thiệt là bực mình ”
Vừa mở cổng rào, một anh chàng cầm đèn ông sao sáng lấp lánh mỉm cười :
– Đồng Trần xin chào Hòa Quang. Merry Christmas.
Miệng chữ A, mắt chữ O cô không biết nói gì. Hắn liếng thoắng nói tiếp :
– Tôi tên Đồng họ Trần nick name là Đồng Trần.
Sau phút ngỡ ngàng cô mời hắn vào nhà. Uống ly trà nóng thơm mùi lài. Hắn có vẻ thú vị nói thêm:
– Ly trà nóng thật ấm lòng. Tôi tên Trần Thành Đồng. Gọi Đồng Trần cũng hợp tên Hòa Quang phải không ?.
Cô lắc đầu :
– Đồng Trần của anh khác với ý nghĩa Hòa
quang đồng trần của tui.
– Đồng Trần nào tiếng Việt cũng có 8 chữ cái, hai dấu huyền. Viết giống nhau mà.
Cô chưa biết trả lời sao thì bài hát Jingle Bell lại vang lên rộn rã.
” Đêm Noel, đêm Noel.Ta hãy cùng vui lên. Đêm Noel ơi đêm ta xin ơn trên, ban hòa bình cho trần thế. Đêm Noel chuông vang lên , chuông giáo đường vang lên .Đêm Noel, đêm Noel ta hãy chúc nhau an bình” .
Đồng Trần nói to :
– Merry Christmas
Anh ta nhìn cô nói tiếp :
– Chúc mừng tình bạn từ phây sang thật của Hòa Quang- Đồng Trần .
Cô ngượng ngùng nói lí nhí :
-Dạ..Chúc mừng.!
Bài hát nào vẳng lại thật lãng mạn.Con quỳ lạy Chúa trên Trời …
Anh ta hát tiếp rất tự nhiên :
-Sao cho con lấy được người con yêu…
Tiếng chuông nhà thờ vang lên dồn dập vui tươi …
20.12.25.



