Thơ

Hoa quê huơng

Thơ Trần Hữu Thuần

Mơ thấy em, thơm nức hương Hoa Sữa,
Loài hoa chưa quen, chưa biết mặt bao giờ,
Chưa nhìn thấy, chưa nâng niu, chưa tìm gặp,
Chỉ mơ thôi sao nghe nhói trong tim.
Thuở học trò, em lên đê Yên Phụ,
Hay kẽo kịt ra chợ, gánh hàng hoa,1
Le Lac của Lamartine2 thấp thoáng dáng Hồ Gươm,
Cô hái hoa3 đâu cho anh mãi đi tìm,
Mong rước em về vườn Lan vườn Sứ,
Xây Phượng Lâu, em Lộng Ngọc Tây Thi,
Hòa tiêu khúc gờn gợn sáo Trương Chi.

Mơ thấy em, hương Mộc Lan sực nức,
Dáng lay lay như lá vẫy vườn Trúc,
Thôn Kim Long hay Vĩ Dạ quê mình.
Chừng như em đượm Hoa Ngâu Hoa Sói,
Chung trà Sen cha mẹ đón bình minh,
Ve râm ran rộn rã nắng lung linh,
Phấn Hoa Nhãn rắc vàng vườn quê mẹ.
Phượng rực trời, má hồng, em Đồng Khánh,
Anh Quốc Học ngẩn ngơ, tóc thề bay,
“Học trò trong Quảng ra thi,
“Thấy cô gái Huế, chân đi không rời.”4
Đò ngang ơi, sao đôi bờ không nối,
Để Văn Lâu bơ vơ mãi, đơn côi.

Mơ thấy em, chờn vờn Bông Điên Điển,
Vỏ Lãi lướt mau trên Sông Hậu Sông Tiền,
Vớt con Lóc nồi Canh Chua thêm đậm,
So Đũa đắng nhưng tình ta ngọt lịm,
Em tôi ngoan hơn Bông Súng Bông Bèo,
Tóc em thơm uớp Bông Dừa bờ rạch.
Miền Nam ơi, đơn sơ mà chân thực,
Hoa đồng quê như lòng em hiền thục,
Em trải lòng trong câu hát “Hò ơi,
“Nghe anh em muốn thương nhiều,
“Hoa đà có chủ, khó chiều dạ anh.”5

Mơ thấy em, người em gái ba miền,
Quê tôi đó, nỗi niềm trong máu thịt,
Đầu Nam Quan, chân Cà Mau xa tít,
Nhuộm tấc đất, mồ hôi, máu tổ tiên,

Quê Hương tôi, Ba Miền núi sông thiêng.

1-Hình ảnh trong Đoạn Tuyệt và Gánh Hàng Hoa của Nhất Linh và Khái Hưng
2-Alphonse Lamartine, thi sĩ lãng mạn Pháp tk. 18
3-Ca khúc “Mơ Hoa” của Hoàng Giác
4-Ca dao Miền Trung.
5-Câu hò Miền Nam.
(Grand Rapids, Michigan 24 th. 2, 2026)

Lời ban biên tập:

Cám ơn tác giả JbTran Thuan đã giới thiệu đến bạn đọc một cuốn album ký ức chung của dân tộc. Bài thơ không kể chuyện tình riêng, mà mượn “em” làm dáng hình của đất nước qua sự thơm thảo, hiền lành, bền bỉ. Mỗi loài hoa, mỗi địa danh hiện lên như một nhịp thở quen thuộc, dẫn người đọc đi dọc ba miền trong một giấc mơ dài, dịu. Có chút bâng khuâng, chút nhói đau rất khẽ, như khi chạm vào điều thiêng liêng đã nằm sẵn trong máu thịt mình từ thuở nào.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button