Hỡi người dưới trăng tàn

Nàng thơ hỡi hỡi canh thâu
Trăng treo đáy mắt úa màu cô liêu
Hồn ta như gió tiêu điều
Bay qua nhân thế quạnh hiu phận người
Đêm nay sương xuống đầy trời
Nghe tim rướm lệ bên lời kinh xưa
Môi ai vừa chạm cơn mưa
Mà nghe lạnh buốt như vừa mất nhau
Ta đi từ độ trăng đau
Mang theo chiếc bóng úa nhàu tử sinh
Tiếng chuông lạc giữa u minh
Rơi trên ngực vắng một hình nhân tan
Hỡi người người dưới trăng tàn
Áo như khói mỏng phủ làn hư vô
Mắt buồn hun hút sương mơ
Nhìn ta như thể đợi chờ kiếp nao
Nàng thơ hỡi, phiến trăng nào
Có nghe tim vỡ dạt vào hư không
Ta quỳ ôm lấy nhánh sông
Nghe hồn rã mục giữa dòng quạnh hiu
Đời người hỡi giấc cô liêu
Yêu là hấp hối giữa nhiều lãng quên
Môi thơm rồi cũng úa mềm
Tay nồng rồi cũng gọi tên đoạn trường
Ta nghe trăng khóc quanh tường
Tiếng vang như tiếng vô thường gọi ta
Đêm nằm ôm bóng ma hoa
Thấy hồn rạn vỡ như làn khói sương
Mai này nếu có thiên đường
Xin cho ta được nằm buồn cùng em
Dẫu cho tóc rũ ưu phiền
Cũng xin chết giữa cô miên đợi chờ
Đêm nay đêm trước mộ thơ
Huyệt sầu bia hận nàng thơ chung tình ..
Miên Hanh; 09.5.2026.



