Hồn quê tuyết trắng
Giữa dòng chảy vội vã của thời đại, có những giá trị cũ kỹ nhưng chưa bao giờ lỗi thời, tựa như mạch ngầm chảy mãi trong tâm thức mỗi người con đất Việt. Bài thơ là một bức tranh thủy mặc bằng ngôn từ, nơi những hình ảnh thân thuộc như dải yếm sồi, hương cau, ngõ trúc hay khói lam chiều được dệt nên bằng thể thơ Song thất lục bát uyển chuyển. Qua đó, tác phẩm không chỉ gợi lại không gian thanh bình của làng quê xưa mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc giữ gìn cốt cách, tâm hồn thuần hậu giữa những biến thiên của cuộc đời.
HỒN QUÊ TUYẾT TRẮNG
Dòng sông vắng lững lờ nước chảy
Dải yếm sồi nhuộm thắm chân mây
Bờ đê cỏ mướt vơi đầy
Hương cau quấn quýt vương gầy áo nâu
Hồn hoa mộc dãi dầu nắng sớm
Ngõ trúc xinh cánh bướm chập chờn
Thanh bình nhuộm sắc giang sơn
Tiếng tiêu thanh thản ru hồn lúa ngô
Kìa thiếu nữ bên hồ giặt lụa
Mái tóc huyền óng nhựa ca dao
Trăng non lấp ló hoa đào
Vần thơ dệt gấm ngọt ngào ca vang
Màu gạch cũ rêu phong thềm vắng
Khói lam chiều tĩnh lặng hoàng hôn
Chuông chùa vang vọng tâm hồn
Cánh cò trắng muốt dập dồn bến xưa
Đời dẫu trải nắng mưa dâu bể
Chút lòng quê giữ thế thanh tao
Sen hồng tỏa ngát bờ ao
Nghĩa tình vẹn giữ ngọt ngào trước sau
Đừng vội vã chạy theo phù phiếm
Bỏ lại sau kỷ niệm êm đềm
Sân đình ánh nguyệt rụng thêm
Mùi rơm rạ cũ ấm mềm bàn chân
Mai dù bước đường trần vạn dặm
Nhớ hồn quê thắm đượm nồng say
Tre xanh che mát đời này
Vẫn nguyên nếp cũ đong đầy sắt son.
Tiến Tôn – Thất



