Huế mùa mưa bão

Huế mấy ngày ni nghe mưa nhiều lắm. Đọc tin lũ về, tự dưng nghe trong lòng lạnh ngắt. Hồi nhỏ, tui cũng từng run rẩy qua mấy mùa mưa rứa đó – khi con đường trước nhà hóa thành sông, mạ ôm con ngồi nghe nước róc rách giường chân giường. Giờ xa Huế, mỗi lần mưa xuống, tiếng gió lại khơi dậy trong tui một miền ký ức – vừa thương, vừa xót.
Huế hiền lành rứa, mà chịu khổ cũng nhiều rứa…
Mưa trên đất Huế chưa bao giờ chỉ là chuyện thời tiết.
Mưa như ký ức, như thử thách, như giọt thương nhỏ dần qua bao thế hệ người miền Trung lặng lẽ. Nơi ấy, dù phố xá giờ đã sáng đèn, nhà cao hơn, đường thẳng hơn, nhưng mỗi mùa bão về — lòng người Huế vẫn lo cho nhau bằng cái cách rất đằm, rất hiền: nồi cơm nấu vội, chiếc áo mưa chia đôi, hay ánh đèn pin rọi qua vùng nước đục.
Huế vẫn thế — mong manh mà bền bỉ, như chính hồn người nơi ấy.
HUẾ TRONG MƯA NHỚ
Huế mấy ni chắc mưa nhiều,
Nghe tin lũ tới, lòng hiu hắt buồn.
Tuổi thơ chao chảy qua truông,
Mạ ôm con nhỏ, nước tuôn chân giường.
Giờ xa, mưa gọi quê hương,
Tiếng gió như nhắc con đường năm xưa.
Ngọn đèn pin rọi trong mưa,
Bàn tay chia áo cũng vừa ấm thêm.
Phố cao, đèn sáng bên thềm,
Huế mô cũng vẫn êm đềm hiền sâu.
Bão qua, trời lại trong màu,
Người thương người giữa nỗi đau — vẫn cười.
✍️ Lisa La
📸 Internet



