
Đông về… nhón bước thì thầm khe khẽ
Nhỏ về không? Thành Huế đã vào Đông
Mắt quế môi trầm đã nhuốm hư không
Môi lạnh băng… trái tim như hóa đá!
Đông đến, Thu đi rừng thông thay lá
Những chiếc lá kim đâm nhói buốt tim!
Đan Viện Thiên An cửa đóng im lìm
Cứu Thế chơi vơi… chiều nay Thánh lễ!
Trường Tiền tấp nập dòng người đi về
Đò ngang chở nỗi buồn sang bờ Bắc
Mái đẩy, mái nhì… giọng hò khoan nhặt
Đò có chở nhỏ về với ta không?
Vắng nhỏ… nên câu thơ cũng chành chòng
Tiếng còi tàu vang. Trầm tư nỗi nhớ
Cánh cửa nhà bên Thành Nội chơ vơ
Cửa không đóng. Chờ chủ nhân trở lại!
Mùa Đông. Sông Hương nỗi buồn tê tái
Nhỏ không về… thành Huế nhuốm rêu phong!
Về đi nhỏ. Ta chờ lạnh xám Đông
Tay đan tay. Môi đan tìm hơi ấm!
Huế vào Đông. Hạt mưa rơi lấm tấm
Người ta chờ nay có về trong mưa?
Noel năm nay tay nắm cho vừa
Cùng quỳ xuống. Thành tâm Chúa chứng giám!
Thề có Chúa!
Phải chăng ta tham lam?



