Hùng ca Sắc Màu Việt ( chào mừng hội nghị SẮC MÀU VIỆT tại Huế 7/26 )
Trăm năm dòng máu rồng tiên,
Sắc màu nước Việt viết nên sử vàng.
Có một mạch ngầm chưa bao giờ ngưng chảy trong tâm thức mỗi người con đất Việt, dù bạn đang đứng dưới bóng tre quê nhà hay đang nhìn về cố hương từ vạn dặm xa xôi. Đó là niềm tự tôn định hình qua ngàn năm dựng nước, là khí phách hiên ngang đúc nên từ bão táp chinh chiến, và là thứ nghĩa tình keo sơn dẫu qua muôn nẻo thăng trầm vẫn vẹn nguyên một sắc son. Hôm nay, trên trang thơ mang tên gọi thiêng liêng — SẮC MÀU VIỆT, chúng ta không chỉ đến để thưởng thức những vần điệu, mà là để cùng nhau thắp lên ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng cống hiến và vươn mình ra biển lớn.
Bản hùng ca Song thất Lục bát này chính là tiếng gọi của non sông, là nhịp đập trái tim của một dân tộc kiên cường đang chuyển mình mạnh mẽ. Hãy lật giở từng trang thơ để thấy lại bóng hình cha ông khai hoang lập cõi, để nghe tiếng mẹ ru tha thiết giữ hồn nước ngàn năm, và để thấy tài năng của những người con Việt khắp năm châu đang hòa quyện, dệt nên một bức tranh tương lai khang đại, huy hoàng.
Hỡi những tâm hồn đồng điệu, những anh tài bốn phương đang mang trong mình dòng máu Việt! Hãy cùng lắng nghe, cùng hòa nhịp và cùng lan tỏa khúc tráng ca này. Hãy để sắc màu của trí tuệ, tình yêu và khát vọng Việt Nam được thăng hoa rực rỡ muôn đời. Xin trân trọng mở cửa tâm giao, mời gọi bạn bước vào thế giới hào hùng của… HÙNG CA SẮC MÀU VIỆT
HÙNG CA SẮC MÀU VIỆT
Dải mây trắng lưng trời giăng cuốn,
Giục lòng ai lớp lớp nguồn khơi.
Ngàn năm định cõi phương trời,
Tiên Rồng mở lối, khai thời lập kinh.
Nơi biên ải rành rành dấu tích,
Trải phong ba chiến dịch kiên cường.
Máu xương đúc lũy can trường,
Cho cành lá thắm, đượm hương đất nồng.
Giữ bờ cõi từ trong bão tố,
Dựng cơ đồ rạng rỡ trời Nam.
Tre xanh ngạo nghễ bóng tràm,
Dẫu qua khói lửa, ngàn năm vững bền.
Đất nước gọi, muôn miền rực rỡ,
Hội quần anh mở cửa tâm giao.
Văn chương dệt gấm thêu bào,
Sắc Màu Việt hội, xiết bao nghĩa tình.
Dù cách biệt ngàn vinh dặm thẳm,
Sợi tơ lòng vương vấn cố hương.
Năm châu rạng rỡ can trường,
Đem hồn nước Việt, ngát hương xứ người.
Lời mẹ hát, nụ cười thơ dại,
Tiếng nước mình giữ lại muôn năm.
Dù cho vạn nẻo thăng trầm,
Cội nguồn vẫn sáng, trong tâm chẳng nhòa.
Cùng hiệp lực, mở đường khang đại,
Góp tài năng nối dải giang hà.
Đồng lòng, vang vọng bài ca,
Nước non Việt tộc, thăng hoa muôn đời.
Thơ : 3T



