Thơ
Huyền vi một bóng trong ta

Đời qua ngót nghét bao mùa,
Sáng vui với nắng, chiều mưa lại buồn.
Nằm nghe ngọn gió hư không
Hồn nhiên bay giữa nghìn trùng phù vân
Đường đi lối rẽ dọc ngang
Cúi xuống ngọn cỏ úa tàn bên nương
Ta nghe tiếng gọi vô thường
Hoàng hôn le lói, ánh dương rã rời
Đã quen với kiếp cõi người
Thắng thua cũng chỉ một thời mà thôi.
Rượu nồng uống cạn rồi vơi,
Ta ngồi thao thức bờ môi khô dần
Ta ngồi mòn mỏi đôi chân
Nhớ về dĩ vãng với ngàn đớn đau
Mẹ giờ xa cách nơi nào
Hồn ta ảo ảnh xanh xao một đời
Em giờ mây gió chơi vơi
Tôi lênh đênh giữa khung trời vàng phai
Từ em yêu dấu bờ vai
Huyền vi một bóng đêm dài trong ta
Vạn Giã, 26/8/2026



