Thơ

Khao khát

Tác giả Phương uyên

Em khao khát…
một mối tình bình dị
Một cặp đôi trên đường lũy tre làng
Cứ đơn giản mà chẳng cần giàu sang
Nhưng chung tình trao nhau niềm hạnh phúc

Em khao khát…
một tình yêu không khóc
Chẳng tặng nhau bờ lệ rơi âu sầu
Dù cuộc đời biến chuyển chẳng nguyên đâu
Nhưng tình ấy chẳng có gì thay đổi

Em khao khát…
cuộc tình không nắng chói
Không lạnh đông hay mùa hạ chói chang
Mà tất cả được hoàn thiện chữ mong
Một người gần chứ không hề xa lạ

Em khao khát…
tình yêu rộng như biển cả
Dù rộng lắm nhưng vẫn biết về bờ
Giống sóng biển vẫn nhớ một nơi chờ
Dù rộng mấy sóng kia vẫn trở lại

Em khao khát…
niềm khao khát tình mãi
Cứ mong chờ và cứ thầm ước ao
Tự em hỏi đường đời ai sẽ trao
Và yêu em với những gì khao khát ấy.

Lời ban biên tập:

Mến gửi em Phương Uyên

Bài thơ của em khẽ chạm vào một miền rất hiền trong lòng người đọc. Những “khao khát” được lặp lại không làm nặng câu chữ, mà như từng nhịp thở dịu dàng của một trái tim còn tin vào điều giản đơn. Không phải tình yêu rực rỡ hay phô trương, mà là một mái ấm bình dị, có chung thủy, có trở về, có bình yên qua biến động. Đọc xong, chị thấy thương quý cái mong manh của ước ao, và cũng thấy ấm vì đâu đó, ai ai cũng từng ước như thế. Bài thơ không cầu kỳ, nhưng giữ được sự chân thành. Điều này sẽ giúp tác phẩm ở lại lâu trong lòng độc giả.

Cám ơn em.

💜 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button