Thơ
Khép cửa

Bên nhà em cửa khép cửa
Anh đi qua ba bốn lần
Hơn tháng rồi không thấy mở
Khiến cho lòng anh bâng khuâng
Có lẽ em đi xa lắm
Cửa nhà quên cả bước chân
Cánh cửa đã giăng mạng nhện
Cỏ dại mọc đã um tùm
Bữa giờ anh không tắm biển
Vì nhớ em lòng anh buồn
Nhưng không thể nào gọi điện
Vì ngại em nói anh thương
Thương em, thương quá đi chớ
Nhưng em đàn bà có chồng
Anh gã đàn ông có vợ
Thương mà đành chịu, mần răng?
Căn nhà em vẫn khép cửa
Anh vẫn qua lại mấy lần
Nỗi buồn đã vơi một nửa
Đã gần hết hai tuần trăng
Em không mở cửa anh hờn
Thôi thì em cứ đi luôn
Năn nỉ em về mở cửa
Cho anh vô xí anh dòm…hihi
Vạn Giã, 4/8/2026



