Khổ yêu

Hôm đó tôi gặp nàng, Hằng, nữ sinh Trung học Pleiku.
Tóc nàng thả ngang vai, áo dài trắng còn ít vương bụi đỏ, bước ra từ cổng trường như một cơn gió mát giữa cái thành phố cao nguyên mịt mù đất đỏ này.
Cô ấy nhìn tôi đúng một lần.
Chỉ một lần.
Mà thằng lính biệt kích như tôi… bỗng nghe tim mình trúng một nhịp.
Biệt kích ít ai có bồ. Công tác xong, về có bảy ngày phép, gặp được một người thì lại hết phép. Mà mấy cô gái ở phố Pleiku chẳng ai dám quen lính thứ máu lạnh, xâm nhập, băng rừng nín thở giữa đêm như tụi tôi.
Nhưng Hằng khác. Nàng im lặng, dịu dàng… mà tự tin hơn tôi tưởng.
Tôi hỏi nhỏ:
– Em không sợ quen lính biệt kích sao?
Nàng cười, đôi mắt cong cong:
– Sợ gì? Người ta chỉ sợ… không gặp lại anh thôi.
Câu nói đó… theo tôi suốt mấy ngày liền.
Có hôm tôi chở Hằng lên Biển Hồ. Trời lặng như tờ, gió lạnh đuổi theo từng vết bánh xe.
Cô ấy tựa đầu vào vai tôi, giọng khe khẽ:
– Mai mốt anh có đi công tác không?
Tôi chỉ cười:
– Lính mà em? Anh không biết, nhưng có lệnh là anh đi.
Hằng im rất lâu. Rồi nàng nói nhỏ như kiểu không muốn nói.
– Vậy anh hứa nha, nếu có về, phải ghé thăm em trước tiên.
Lính biệt kích đâu dám hứa bậy. Tôi gật đầu.
Một cái gật chắc như báng súng khi vào mục tiêu.
Sáng hôm sau, tập họp như thường lệ, hôm nay toán tôi sẽ xâm nhập vùng công tác.
Toán được chỉ thị vô phòng hành quân nhận lệnh công tác. Chuẩn bị mọi thứ và ra bãi trực thăng lúc 11 giờ sáng.
Trực thăng mới tới, quần đảo vòng trên trời như con chim sắt đang thúc giục. Trực thăng đáp xuống sân phía trước Doanh trại.
Tôi đứng kiểm lại dây lựu đạn mini, bản đồ, la bàn, súng đạn…lần nữa.
Cả toán leo lên trực thăng,
Rồi trực thăng nhấc thẳng bổng lên, khói bụi đất đỏ, mùi xăng trộn vào nhau, roto cánh quạt quay rần rung trời, phố Pleiku thu nhỏ dưới chân.
Tôi nhìn xuống tự nhủ: “Nếu còn về… anh sẽ tìm em .
Mà đời lính biệt kích, ai biết được chuyến nào là chuyến có trở về!
Thế rồi chuyến công tác xâm nhập lâu hơn dự tính 7 ngày, tổng cộng hơn 15 ngày công tác hành quân trong rừng, hai ngày hai đêm nữa bị ém lại vì thời tiết! một trận chạm địch ngắn nhưng đủ căng như dây đàn. Có lúc tưởng chẳng ai trong toán còn cơ hội nhìn thấy lại phố núi đỏ mờ sương kia nữa!
Đến khi trực thăng bốc ra, áo tôi dính máu rừng, tóc như kết lại, mắt lõm trũng vì thiếu ngủ…
Tôi trở lại Pleiku trưa muộn.
Sau khi tường thuật công tác, cả toán tắm rửa, thay đồ..Mấy thằng rủ xuống câu lạc bộ ăn cơm, Tôi lắc đầu.
Lính biệt kích có nhiều thứ bỏ được, nhưng lời hứa… thì không.
Tôi lên xe đi một mạch từ trại vào thị xã Pleiku. Phố núi vẩn mờ bụi đỏ và mây thấp.
Nhà Hằng nằm sau một hàng rào gỗ cũ, lúc nào cũng mở một khe nhỏ. Tôi bước tới, gõ cửa.
Mẹ Hằng bước ra. Bà nhìn tôi – cái nhìn của người quá rõ rành đời lính.
– Con mới về hả?
– Dạ… cháu về và… cháu đến tìm Hằng.
Bà cúi xuống, thở dài rất nhẹ mà cũng đủ đập mạnh vào ngực tôi:
– Nó không còn ở Pleiku nữa con ạ.
Tôi đứng chết lặng.
– Dạ… Hằng đi đâu ạ?
– Ba mẹ gửi nó về Sài Gòn. Nó khóc mấy ngày trời vì không biết… con có còn về được không. Nó sợ… sợ đúng cái mà nó từng nói với con.
Tôi nghe đầu óc mình vỡ toang ra như tiếng lựu đạn nổ trong rừng.
Tôi đã về.
Đúng lời hứa.
Nhưng người cần gặp thì không còn ở đó để tôi giữ lời.
Tôi cảm ơn bà, rồi quay đi. Bước ra khỏi cổng, cả Pleiku như trôi chậm lại. Dốc phố đỏ, hàng cây gió lạnh, căn nhà cũ của nàng… tất cả còn nguyên, chỉ thiếu một người.
Tôi ngồi xuống bậc tam cấp đầu con dốc.
Lần đầu tiên sau nhiều chuyến công tác sinh tử, tôi thấy mắt mình cay xè, sống mũi cay cay.
Lính biệt kích không sợ đạn.
Không sợ rừng.
Không sợ trực thăng đêm.
Nhưng lại sợ đúng một điều… là về kịp mà người hứa gặp thì đã đi.
Đêm đó, tôi trở lại doanh trại.
Mấy thằng trong toán hỏi:
– Gặp bồ không?
Tôi chỉ nói gọn một câu:
– Gặp gió thôi… người thì bay mất rồi.
Tụi nó im hết.
Trong im lặng đó, tôi hiểu… trong đời lính biệt kích, có những trận không đụng đạn nhưng lại thua rất đau.
Tôi nhìn về phía Sài Gòn mờ xa, như nói cho chính mình nghe:
“Hằng ơi… anh đã về.”
Đêm đó tôi không ngủ.
Tiếng trực thăng vẫn còn ù trong tai, tiếng rừng, tiếng đạn… nhưng thứ làm tôi đau nhất lại là khoảng trống nơi đó lẽ ra Hằng phải đứng đợi.?
Sáng hôm sau, tôi quay lại nhà nàng lần nữa.
Không hiểu để làm gì.
Chỉ thấy nếu không đi… tim như bị ai bóp nghẹt.
Cánh cửa gỗ vẫn hé, gió Pleiku vẫn thổi.
Tôi định gõ thì mẹ Hằng ra trước. Bà nhìn tôi, đôi mắt đỏ như đã khóc cả đêm.
– Con… vào đi.
Bà đưa cho tôi một phong thư nhỏ, góc đã nhàu.
– Nó để lại cái này. Nói… nếu con về thì đưa.
Tay tôi run tới mức mở thư cũng không nổi.
Trong tờ giấy mỏng là nét chữ quen thuộc của nàng:
“Anh… nếu anh đọc được dòng này, nghĩa là anh vẫn còn sống.
Vậy là em vui rồi.
Đừng tìm em nữa.
Em sợ… nếu gặp lại, em sẽ không đủ can đảm buông anh ra lần thứ hai.
Em không muốn trở thành cái bóng khiến anh phân tâm mỗi lần lên trực thăng.
Anh là lính biệt kích.
Em… chỉ là một cô gái yếu đuối thôi.
Nếu có kiếp sau, cho em được gặp anh sớm hơn một chút… để thương anh lâu hơn.
Hằng.”
Tôi đọc xong… mà thấy lòng mình rỗng như ai vừa cắt một phần thịt ra khỏi ngực.
Tôi bước ra khỏi nhà, mà chân không còn cảm giác.
Tới đầu con dốc, tôi nhìn lên bầu trời xám tím của Pleiku.
Gió thổi qua mặt, lạnh đến mức tưởng như gió đang mang giùm nỗi đau ra khỏi tim tôi… nhưng không.
Càng thổi, càng buốt.
Tôi ngồi xuống bậc tam cấp, mở thư lại lần nữa.
Bao nhiêu trận chạm địch trong đời, tôi chưa bao giờ thấy sợ như lúc này…
Sợ rằng từ nay về sau, dù có sống bao nhiêu năm, cũng chẳng còn ai nói với tôi câu: “Em chỉ sợ… không gặp lại anh thôi.”
Tôi gấp lá thư, nhét vào ngực áo, ngay cạnh trái tim – nơi nó đau nhất.
Đêm đó, tôi trở về doanh trại.
Mấy thằng trong toán thấy mắt tôi đỏ, tụi nó im lặng.
Không ai hỏi gì nữa.
Trong bóng tối, tôi nghe tiếng trực thăng từ bãi đáp bay lên, âm thanh rung cả mặt đất.
Tôi nhắm mắt, thì thầm như nói vào đêm:”Hằng ơi… anh đã về.
Nhưng em thì… không còn ở đây để anh giữ lời.”
Có những vết thương không đổ máu.
Không ai thấy.
Nhưng nó cứ rỉ ra từng chút, từng chút…
Đau đến mức chỉ cần hít sâu một hơi… cũng thấy tim mình rách thêm một đường.
Và tôi hiểu:
Một lính biệt kích có thể sống sót qua rừng sâu đạn lửa…
Nhưng không sống sót nổi một lời chia tay không được nói thẳng.
Sau khi đọc lá thư của Hằng, tôi tưởng nỗi đau đã lên đến đỉnh.
Nhưng hóa ra… đó mới chỉ là lằn ranh đầu tiên.
Hết tập 1
11-2025
Phạm sơn liêm 757.



