Thơ
Khóc – Cười với thơ

Không dưng thao thức trắng đêm
Một mình cùng bóng trước thềm dõi xa
Dã quỳ đã mấy mùa hoa
Lần tay nhẩm tính đông qua bao lần
Thủy chung tựa giống phong lan
Đợi trông – ước vọng vầng trăng mãi đầy
Én giờ đuổi mộng mây bay
Còn chăng nuối tiếc xuân… ray rứt lòng
Tình như con nước đôi dòng
Rẽ chia duyên – nợ khó mong trở về
Dẫu ai xem nhẹ lời thề
Trước – sau… vẫn giữ chẳng chê trách người
Bạc – đen là lẽ thường đời
Trắng tay chớ có tin lời đãi bôi
Đường trần lãng khách rong chơi
Bốn phương hồ hải khóc – cười với thơ
Mai này cát bụi hư vô
Đôi câu lưu lại trên bờ môi thân
Xin Trời hoá kiếp thông xanh
… trải từng mưa – nắng, ngọn nghành thế gian!
✍️ HẢI THỤY



