Thơ

Khóc đi em, hãy khóc đi

Khóc đi em, hãy khóc đi
Cho lời thề cũ, thôi thì gió mang
Cho câu hẹn ở chân mây
Rơi như chiếc lá qua ngày úa xanh

Khóc đi, giọt lệ mong manh
Rớt vào ký ức, vỡ thành lặng im
Một lần tay đã buông tìm
Là muôn lần nhớ, lặng chìm không tên

Khóc đi em, lệ lãng quên
Cho đêm thôi thức, gọi tên một người
Cho môi thôi những ngậm ngùi
Cho tim thôi nhói, giữa đời kén duyên

Khóc đi, khi gió qua thềm
Ngỡ như hơi thở, êm đềm thuở nao
Nhưng không – tất cả hư hao
Chỉ còn, nỗi nhớ dạt dào phía em

Khóc đi, giấc mộng êm đềm
Đã tan như khói, bên thềm hoàng hôn
Một người đi, một người chôn
Cả trời thương nhớ, lịm hồn lặng câm

Khóc đi, đừng cứ âm thầm
Nỗi đau cố giấu, sẽ ngầm lớn lên
Có khi, chỉ một cái tên
Cũng là sóng vỡ, trong miền yên vui

Khóc đi em, khóc cho vơi
Đâu vì người nữa – vì đời của em
Tình kia dẫu hóa tro tàn
Xin em giữ lấy, muôn vàn chính em

Khóc đi, rồi sẽ dịu êm
Một mai tình lại, gọi tên cuộc đời
Nước mắt ơi, hết một thời
Hỡi nụ cười mỉm, hỡi lời thiết tha ..

Miên Hanh; 19.4.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button