Khóc mẹ chiều mưa
Chiều hạ xám mưa rơi tầm tã,
Gần năm rồi bến ngã âm dương.
Mỗi cơn mưa hạ ùa về không chỉ mang theo cái ngột ngạt của những ngày đổ lửa, mà còn kéo theo cả một khoảng trời kỷ niệm đong đầy nước mắt. Tiếng sấm rền vang giữa vòm trời xám xịt như đánh thức tiếng lòng thổn thức của đứa con thơ, ngơ ngác đứng giữa dòng đời khi bóng mẹ hiền đã khuất bóng sau ngàn mây. Có nỗi đau nào cắt da cắt thịt bằng sự chia ly sinh tử, có khoảng cách nào diệu viễn bằng hai nẻo âm dương? Nhìn giọt mưa sa bủa vây đất trời, chạnh lòng thương dáng mẹ gầy lam lũ một đời gánh nắng che mưa, chắt chiu từng giọt sữa, lời ru để nuôi con khôn lớn. Hôm nay, trong buổi chiều mưa trắng xóa, nén hương trầm định vị lòng con hướng về cõi hạc, gửi gắm toàn bộ niềm tôn kính, sự xót thương và nỗi nhớ thương da diết vào những thanh âm trầm bổng của khúc thức song thất lục bát dưới đây. Hãy cùng lắng lại hồn mình, bước qua màn mưa để chạm vào nỗi đau và tình yêu bất diệt qua bài thơ:
Khóc Mẹ Chiều Mưa
Trời hạ đổ mưa rào chớp giật,
Khơi nỗi đau tột bậc tâm can.
Màn sương phủ kín thế gian,
Mẹ về cõi hạc muôn vàn dặm xa.
Chiều nghiêng bóng nhạt nhòa dòng lệ,
Hạt tủi thương dâu bể cuộc đời.
Lời ru thuở ấy buông rơi,
Cánh cò lặn lội chơi vơi canh dài.
Bàn tay yếu sờn phai năm tháng,
Gánh tủi hờn ngày rạng đêm thâu.
Áo nâu nhuộm bạc mái đầu,
Tình sâu nghĩa nặng khắc sâu lòng này.
Giờ cách trở tầng mây diệu viễn,
Con đứng trông bến tiến mờ sương.
Biệt ly hai ngả sầu thương,
Khói hương bảng lảng vấn vương dạ sầu.
Thời gian nhuộm mái đầu tóc bạc,
Khúc tử sinh ngơ ngác tiếng ve.
Hoàng hôn khuất bóng sau hè,
Lòng con thắt lại lắng nghe tiếng lòng.
Trời đổ lệ sụt sùi nhân thế,
Con khóc thầm giọt lệ biệt ly.
Người đi chẳng chút nghĩ suy,
Để lại nhân thế nỗi gì xót xa.
Nguyện cầu mẹ an vui tiên cảnh,
Nơi vĩnh hằng lấp lánh hào quang.
Độ trì con trẻ bình an,
Ơn sâu nghĩa nặng ngút ngàn thiên thu.
Washington 2/6/26 – Tiến Tôn – Thất



