Khúc quanh

Tôi từng tham gia một khóa thiền ngắn hạn. Một lần, thầy tôi trải tấm bản đồ ra trước mặt cả lớp rồi hỏi rất khẽ:
“Các con có nhận ra một điểm chung của những dòng sông trên bản đồ này không?”
Chúng tôi quan sát vào nhận ra dòng sông nào cũng uốn lượn, quanh co cả.
Chúng ta, ai cũng có lúc chọn đi những “đường vòng” của riêng mình. Có người đổi nghề khi mái tóc đã pha sương. Có người lùi lại một bước để giữ một gia đình yên ấm. Có người đi rất chậm mới tới được điều mình mong. Không ai giống ai, chỉ giống nhau ở chỗ là mọi người vẫn tiếp tục đi, dù không theo con đường thẳng tắp ban đầu.
Bài thơ này mang tinh thần đó.
KHÚC QUANH
Không lối đời nào thẳng đến xa
Cong mình trước gió để nở hoa
Đá cao chặn bước thì men lối
Sóng lớn dâng đầy cứ thuận qua.
Chậm một nhịp tim gìn mạch sống
Vòng đôi ngã rẽ giữ hồn ta
Đến khi ngoảnh lại đường mưa nắng
Mới hay khúc khuỷu hóa phù sa”
Chúng ta cũng ví như những dòng sông, có lẽ điều quan trọng không phải là đi thẳng hay đi vòng, mà là đừng để lòng mình khô cạn giữa hành trình. Và cuối cùng là cập bến AN VUI.
Mến chúc cả nhà tận hưởng hành trình của mình đang đi nhé.
✍️ Lisa La



