Thơ
Lục bát theo người

Câu kinh vô tự gởi theo
Người đi hun hút truông đèo mất phương
Chờ nhau hoá đá mù sương
Ngẫm xưa mà nghĩ vô thường hôm nay
Xót xa hôn lại bàn tay
Chút hương mùa cũ đã bay mất rồi
Chùa xưa dưới cội tôi ngồi
Mà mơ lại thuở một thời yêu em
PHAN. XUÂN. THIỆN



