May mà có em

Ngày ấy, cô là nữ sinh lớp 11, tóc thắt bím 2 bên. Cô không đẹp nhưng ngây thơ, trong sáng. Ai nói gì cũng tin , mở to đôi mắt sâu như giếng nước trong leo lẽo không chút vẫn đục ..
Chủ nhựt, anh Hai báo sẽ về nhà. Anh đang học Đại học Sư Phạm Sài gòn môn Lý Hóa. Mỗi tháng anh về 1 lần trước thăm ba má và bé Út, sau là xin tiếp tế tiền bạc, lương thực. Nghe anh hai về, má lăng xăng, lo đi chợ nấu món anh hai thích, má hối :
– Don dẹp nhà cửa gọn gàng đi Út , rồi phụ má nấu cơm .
Cô đang xem phim Nắng chiều .Thanh Nga với mái tóc dài đoan trang, thùy mị. Hùng Cường vai anh trung úy đàn hát bài Nắng chiều rất hay. “Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy. Thẹn thùng nhìn anh, em nói mến anh “.Rất nhiều cảnh diễn dễ thương mà cô rất thích. Cô xem 3 lần mà chưa chán. Cô tắt máy, phụng phịu :
– Anh Hai về hoài mà má làm như rước tổng thống .Kệ, cứ tự nhiên, đừng diễn má ơi.
Má cô lớn giọng :
– Làm biếng cho nhiều, rồi không ai rước dùm tao hũ mắm. Cứ treo giàn bếp hoài mệt quá.
Cô chạy xuống bếp chun mũi hít hà :
– Canh chua, cá kho tộ.Thơm quá..Má kho cá tuyệt vời. Nước mắm hòa quyện cá lóc, hành ớt , tiêu , mỡ nước. Nghe mùi cũng chảy nước miếng. Đói bụng quá.Thôi, con quét nhà, lau gạch cho sạch nha má..
Cô vừa quét vài nhát chổi thì nghe tiếng cún Su hực một tiếng rồi phóng ra cổng vẫy đuôi rối rít. Cô cũng buông vội cây chổi, hai ống quần vo cao lộ ra đôi chân dài trắng nõn chạy ra :
– Mừng anh Hai dìa nhà.
Cô bỗng khựng lại hỏi:
– Ai , ai phía sau anh vậy?
– Mở cổng đi chớ Út. Có khách mà không chào hỏi gì hết..
Cô mắc cỡ vừa mở cổng ,vừa lí nhí :
_ Chào ông …
Người ấy cười nhẹ :
– Tôi đáng anh của cô Út thôi. Giờ vào nhà được chứ ?
Sau khi hai người vào nhà, cô cài cửa rồi nhìn bộ dạng mình hốt hoảng :
– Trời ,giống như gì ta. Một con bé dở hơi …
Cô chạy nhanh vào nhà nghe loáng thoáng má nói với khách:
– Con Út của Bác đó. Cháu tới nhà chơi thật là quý. Cháu rửa mặt ,nghỉ ngơi chút cho khỏe. Ba tụi nhỏ sắp về rồi. Ăn cơm chung cho vui.
Buổi tối ngoài sân trăng sáng vằng vặc. Không gian lặng thầm, thoáng mát. Hương hoa bưởi nhè nhẹ, lan tỏa. Ba má vào phòng ngủ sớm. Cô phải thức chờ anh hai chở bạn đi vòng Mỹ Tho.Thành phố mà anh hai tán dương với bạn ” Mày thích êm ả, không gì bằng chọn nhiệm sở ở đây”.
Dòng sông Bảo Định ôm vòng lấy Mỹ tho nên thoáng mát. Tối nay tao sẽ chở mầy đi một vòng cho biết ”
Gió mát ,cô nằm võng đong đưa rồi thiếp ngủ. Tiếng anh hai gọi :
– Út ơi ! Mở cửa .
Khi cún Su sủa ăng ẳng cô mới giật mình chạy ra.
Anh hai chọc :
– Ngủ mê ai vô khiêng Út đi cũng hỏng hay..
Khi hai người vô nhà, anh Thành giơ cao hộp bánh :
– Đang vào mùa Trung thu. Út chịu khó pha bình trà .Anh mời hai bác ra ăn bánh cho vui.
Cô xua tay :
– Ba má em ngủ rồi. Còn pha trà thì được .
Khi cô mang bình trà và dĩa bánh ra thì anh Thành nói với anh hai :
-Đúng là thành phố Mỹ Tho êm ả, mềm mại như một dãi lụa. Tao thích sông nước. Nếu có duyên, tao chọn nhiệm sở Mỹ Tho.
Anh nhìn Út nói tiếp :
– Em ngồi xuống ăn bánh và cho anh hỏi nè..
Út vui vẻ :
– Anh muốn hỏi gì? Em biết thì trả lời, không gian dối.
Anh Hai phì cười :
– Út làm như ra vành móng ngựa vậy đó..
Anh Thành nghiêm trang:
– Hoc trò trường LNH thế nào hả Út ?
Cô trả lời nhanh nhẩu.
– Ngoan. Xinh .Học giỏi dở tùy từng bạn .
Cô ngừng lại tinh nghịch :
– Mà sau nầy có mấy ông Thầy trẻ tuổi ,đẹp trai cỡ anh hai của Út là mấy cô siêng học lắm . Không cúp cua, học hành tiến bộ thấy rõ. Như con Mai lớp em học dở Toán bét lớp mà giờ lên hạng 3 đó..
Anh hai và anh Thành cười ha hả không dứt. Cô chặn ngón tay trỏ :
– Suỵt ! Ba má ngủ đó.
Anh Thành cố nén cười hỏi tiếp:
– Vậy Út có giống cô Mai không?
Cô lắc đầu :
– Em không biết điệu. Không đẹp , không duyên, học hành vừa sức mình .Em không được Thầy cô chú ý. Khỏe re..
Anh Thành hỏi tiếp :
– Nếu năm sau anh ra trường dạy đúng lớp em thì Út nghĩ sao ?
Cô nhíu mày ngó anh hai:
– À, anh giống như anh của em .Vậy thôi.
Anh hai chen vào :
-Nếu mầy dạy trúng lớp nó. Mầy cứ kêu trả bài, làm bài tập càng nhiều càng tốt. Sao cho Út học giỏi môn Lý Hóa. Tao bao mầy chầu cafe , hủ tíu Mỹ tho đặc biệt..
Anh Thành vỗ vai anh hai:
– Tùy duyên hén. Giờ ăn bánh đi Út. .Anh đàn cho Út hết buồn ngủ nè..
Có đàn hát là cô tỉnh táo .Cắn miếng bánh nướng thập cẩm trong tiếng đàn thánh thót :
“Ai lớn lên không từng hẹn hò..không từng yêu thương. Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát hương ?.
Vì trong giây phút tôi tìm mình thì thầm , giờ đã gặp một nụ hoa nở về đêm “.
Thoang thoảng hương hoa bưởi thật dịu dàng.



