May mắn

Vào tiểu học , lũ bạn còn nhỏ tinh nghịch hay chọc ghẹo..Bọn con trai vừa réo tên vừa la :
– Bông mai đẹp, còn bông cỏ mai xấu nhứt , cứ nhè lai quần người ta mà đeo dính , về nhà gỡ thấy bà nội.
May đanh đá :
– Nếu bà nội mầy chết rồi thì mầy thấy cho đỡ nhớ. Bà nội tao gặp bà nội mầy thế nào cũng cự nự ” Tên cháu gái tui đặt, sao cháu trai bà chọc ghẹo hoài vậy . Bà rầy nó cho tui. ”
Không biết bà nội nó rầy hay ba má nó dạy mà từ khi lên cấp 2 , cấp 3 thằng Tiệp không còn ghẹo chọc cô nữa. Nó tên đầy đủ là Mẫn Tiệp nên khá thông minh , học nhất nhì trong lớp. Có lần nó nói với cô :
– Thôi ! Xí xóa chuyện xưa. Năm nay cuối cấp chia tay rồi.
Thằng Việt Anh phụ họa :
– Ừ! Thằng Tiệp đậu là đi..
Tiệp cười chặn lại:
– Lên Sài gòn học tiếp. Tụi mình ráng thi đậu hết lớp nghen. Nhưng trước ngày thi tụi mình tập họp tại nhà tao . Con gái đến trước phụ bưng đồ ăn , con trai sắp sửa bàn ghế..Ba má tao lên lầu cho tụi mình tự nhiên. Nhưng có một người được ưu tiên đến sau 15 phút.
Cả lớp nhao nhao :
– Ai vậy ?.
-Nam hay nữ?
-Quý danh ?
-Nick name ?
Cả bọn nhìn nhau chỉ trỏ Việt Anh:
– Chắc Anh quá.
Cả bọn lại hướng về bạn ấy :
-Ai đặt tên bạn Anh thiệt là…Cứ Anh Anh không hà?
Bạn khác nói tiếp :
-Lớp mình có Ngọc Em nữa .Hợp ghê hén ?
Ngọc Em đỏ mặt:
-Tại ba má tao đẻ chị Ngọc trước rồi 5 năm sau lòi tao ra nên đặt Ngọc Em cho gọn. Tụi bây si ra si vô mệt quá.
Tiệp dàn hòa :
– Không Anh , không Em gì hết..Bí mật!
Giải tán.
Hôm nay đã nghỉ hè, cô May rảnh rỗi nhớ chuyện cũ.
Nhớ hôm đó, Mẩn Tiệp tới nhà May thật bất ngờ. Hắn đứng ngoài cửa rào cười tủm tỉm :
– Tới nhờ May một chuyện.
May ấp úng :
– Chuyện gì ?. Sao không ở nhà chuẩn bị ngày mai họp mặt ..Mai tui qua sớm phụ với bác.
– Có người giúp việc phụ rồi. May tới trễ khoảng 15 phút, đừng đi chung với bạn Hương. Vậy nghen , đừng hỏi .
Bỏ mặc May ngơ ngác..Tiệp quay xe chạy về. Dù ấm ức nhưng chắc là có chuyện quan trọng nên hắn mới tới tận nhà. May chép miệng” Thôi kệ! Vậy khỏe “.
Nhà Tiệp mở rộng cửa nên khi May vừa bước vào .Cả bọn đứng lên , vỗ tay rào rào.
– May mắn đã vào. Chúc mừng chúng ta.
Hôm nay May mặc áo hồng, má hồng hơn màu áo vì quá mắc cỡ. Cô liếc xéo Tiệp :
-Thì ra Tiệp lại đem tên tui chế giễu hả?.
Có tiếng Linh :
-Vậy đổi tên Mắc Cỡ đi. Đỏ mặt rồi kìa.
Tiệp từ tốn :
– Nay không phải chế giễu chọc ghẹo mà là cám ơn bạn sẽ đem đến may mắn cho cả lớp trong kỳ thi quan trọng sắp tới..Đúng không Anh , Em và cả lớp ?.
Vậy là cả lớp vỗ tay la lớn :
– Đúng quá.Quá đúng.
Một buổi tiệc vui đúng nghĩa.Ăn nhiều , nói nhiều và chọc ghẹo cũng nhiều..Năm đó cả lớp đậu hết, trừ một bạn không thi vì bịnh. Sau đó May nghe tin Mẫn Tiệp đã đi du học .
Một chuyện thú vị khác, Việt Anh và Ngọc Em đã sánh duyên vì những lời chọc ghẹo đã khiến hai bạn để ý nhau. Cô vợ gặp May nói đùa :
– Tao sẽ làm mai cho mầy một hoàng tử trong mơ.
May gặp nó cũng giỡn lại :
– Quá date rồi nghen .Xóa phim ” Con ma nhà họ hứa ”
Anh binh vợ :
-Chưa hết date. Kêu bà xã tui là con ma họ hứa, tui phản đối.
– Tui một mình nói sao lại hai mình.
Cả ba người bạn cười vang cả một góc quán café.
Cô mỉm cười đoạn phim vừa quay nhanh trong đầu..Bỗng có tiếng Ngọc Em gọi dồn dập :
– Chủ nhà ơi ! Ra mở cửa..
Cô xỏ vội chiếc dép bước ra ..Cửa rào vừa mở, một ông trung niên đeo kiếng trắng nhìn cô cười..Hai vợ chồng Anh Em la lớn :
-Sao không chào hỏi bạn cũ vậy cô May?.
Ông khách chìa tay ra :
– Chào Bông cỏ May..Mời vào nhà chứ?
Cô sững sốt vài giây rồi nói tỉnh bơ :
– Mời ca sĩ vào nhà hát bài ” Bông cỏ may ” tui rất thích .
Anh nắm tay Em vừa đi vào nhà vừa nói:
– Bông cỏ may đụng đâu bám chặt đó..Gỡ coi bộ khó nghen Mẫn Tiệp. Ha ha ha .



